này lại học chung lớp với con. Đúng là duyên số mà.
- Dạ không đâu cô ơi, chỉ là trùng hợp thôi ạ – Tôi cố gắng trả lơi nhanh nhất có thể vì tôi có cảm giác Thanh Phong đang bước xuống lầu và đang lắng nghe những gì mà chúng tôi nói.
Bữa cơm cũng trôi qua nhanh chóng, dì Mỹ Lệ cũng tranh thủ quay trở lại công ty để giải quyết công việc chất như núi ở đó. Tôi lẳng lặng dọn dẹp bàn ăn, dù sao cũng là ăn chùa, cũng nên giúp 1 tay.
- Cậu cứ để đấy cho dì Ba dọn dẹp, lo chuẩn bị đi học, đừng để bổn thiếu gia chờ lâu.
Đấy là câu nói của Thanh Phong, nãy giờ suốt giờ cơm cậu ấy cứ ru rú trong phòng, không thèm bước chân ra. Tôi cũng chỉ biết im lặng thu dọn hết đống chén đĩa vào. Ai đời ăn trực nhà người ta lại bỏ đấy cho nhà người ta dọn? Dù tôi không được hiểu biết nhiều về nghi thức gia giáo, nhưng chí ít tôi cũng biết được đâu là phép lịch sự tối thiểu.
- Này vịt con xấu xí, có nghe tôi nói gì hay không hả? – Thanh Phong thấy tôi không có phản ứng gì trước mệnh lệnh của mình, cậu ấy tức giận hét lớn.
- Vẫn chưa đến giờ mà? Cậu không thấy vẫn còn tận 45 phút sao?
- Cậu………….
- Tôi làm sao? – Tôi lấy hết sức của mình mà nghênh nghênh với Thanh Phong. Tôi đã bị lấn ướt nhiều rồi, không muốn tiếp tục bị ăn hiếp nữa.
- Cậu được lắm, dám cãi lời bổn thiếu gia à? – Thanh Phong nghiến răng ken két trước câu nói của tôi.
- ………
Tôi mặc kệ cậu ấy tức giận đến cỡ nào, tôi cố tình dọn dẹp hết đống chén dĩa còn lại trên bàn, sau đó tiện tay lau bàn.
- Rồi chưa? – Dường như Thanh Phong không còn nhẫn nại với tôi được nữa.
- Cậu không thấy còn cả đống chén dĩa sau bếp hay gì?
- Sao? Ý cậu là…cậu muốn rửa chén à? – Thanh Phong trợn to mắt hết cỡ khi thấy bỗng dưng sao một bữa ăn ở nhà cậu ấy, tôi đã trở nên lì lợm hơn.
- Có ý kiến gì à?
- CẬU….ĐƯỢC….LẮM…..
Thanh Phong kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy. Gương mặt đằng đằng sát khí &_&
- Thôi, con cứ để đấy, để đấy dì Ba rửa cho, con mau đi học đi kẻo trễ – Dì Ba nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi.
- Nhưng mà….
- Nhưng nhị gì? Bổn thiếu gia không quen đợi người khác đâu! – Thanh Phong phang ra một câu phải nói là ngông nghênh hết mức.
- ……
- Có đi không thì bảo?
- Ờ, đi…..đi…..
Tôi cố bước lên xe nhanh nhất có thể, không để cậu ấy được dịp quát mắng tôi nữa.
Thế là Hà Vy tội nghiệp lại tiếp tục bị Thanh Phong thiếu gia ăn hiếp. Cuộc cách mạng chống lại giai cấp tư sản không thành công, tiếp tục bị đàn áp. Haizzzzzzzzz
**
Một ngày trôi qua thật kinh khủng. Hôm nay là ngày gì mà tôi liên tục bị ăn hiếp, bắt nạt hết lần này đến lần khác? Sao ông trời không công bằng thế nhỉ? Sao lại để tôi cứ phải chạm mặt với tên lưu manh Thanh Phong và cả tên lạnh lùng ngạo mạn đa nhân cách Thanh Nam đó chứ? Đúng thật là…
Cũng bởi vì hôm nay là một ngày kinh khủng của tôi, nên.. tôi lại mất ngủ, tiếp tục bị mất ngủ…
Không cần phải nói các bạn cũng biết, hai con người ấy ám ảnh tôi đến mức nào, kèm theo đó là khuyến mãi thêm một “dịch vụ”, đó là liên tục cướp mất giấc ngủ của tôi. Amen, sao lại thế?
**
Sáng, Hà Vy tội nghiệp là tôi đây phải yên vị ở trong nhà để đợi người đến đón. Người đó không ai khác chính là Thanh Phong thiếu gia. Chỉ vì câu nói hôm qua của cậu ấy rằng “Sáng mai cứ ở trong nhà, tôi qua đón, dám trốn đi trước thì chết với bổn thiếu gia” mà hôm nay Hà Vy tôi lại phải run rẩy mà không biết phải ứng xử với những tiếng hét của cậu ấy như thế nào. Ây za, may là tim tôi vô cùng vô cùng khỏe mạnh, nếu không, tôi đã phải nhập viện vì giọng hét trời phú của cậu ấy rồi.
Chiếc SH nhanh chóng chạy xẹt qua nhà tôi, phải mất 2 phút sau tôi mới định thần lại được rằng chiếc xe ấy chạy vượt quá tốc độ quy định trong khu dân cư. Vì lúc ấy tôi đang đứng trước cửa mà đợi Thanh Phong nên chiếc xe ấy lướt nhanh qua tôi khiến tôi chỉ kịp sởn tóc gáy thì nó đã chạy đi mất hút rồi.
CHAP 12
Đột nhiên chiếc SH ấy quay trở lại, nhanh chóng chạy ngang mặt tôi một lần nữa, rồi ….KÉT…. (thắng ăn dữ) chiếc xe yên vị cách nhà tôi khoảng 1m. Lúc này tôi mới định thần lại, thì ra chủ nhân của chiếc xe ấy chính là Thanh Phong. Lúc ban đầu còn chút bất ngờ nhưng bây giờ thì tôi cảm thấy chuyện này cũng bình thường, anh em nhà họ là tay lái lụa mà.
- Không có. Không có.
Tôi xua tay cố gắng phân bua. Chuyện này mà đến tai Thanh Phong thì không thể tưởng tượng được cậu ấy sẽ làm gì. Thấy Thanh Phong bắt nạt tôi và thường xuyên hét lớn với tôi chứng tỏ cậu ấy không phải tay vừa đâu
- Thật không? – Thanh Phong nhìn tôi đầy nghi ngờ
Tôi cố xua xua tay để cậu ấy không nghi ngờ tôi nữa. Thanh Phong im lặng trong giây lát, không biết cậu ấy đang suy nghĩ cái gì, nhưng 10 giây sau, cậu ấy chợt nhìn tôi, rồi buông một câu vô cùng đau lòng:
- Cậu đúng là đầu óc không hề linh hoạt, lại chẳng biết sáng tạo là gi, còn nữa, nói dối cũng rất tệ.
- Cậu…cậu…
Tôi ấm ức nhìn Thanh Phong, sao cậu ấy biết tôi nói dối cơ chứ? Mà nếu không phải tại cậu ta thì tôi sẽ không trở nên như thế này đâu.
- Tôi thế nào?
- ….
Thanh Phong không hề đợi tôi có bất kì phản ứng nào, đột ngột cậu ấy quăng cho tôi cái nón bảo hiểm rồi giục:
- Còn không mau lên xe?
- Tôi không lên!
Tôi nhìn Thanh Phong với ánh mắt đầy cương quyết. Tôi không thể vì sợ hãi bởi uy lực của cậu ấy mà tiếp tục bì ức hiếp như thế, hơn nữa, nếu tôi tiếp tục sợ hãi cậu ấy thì tháng ngày sau này tôi sống không yên đâu.
- Xấu Xí, cậu gan đến thế cơ à? – Thanh Phong nghiến răng ken két.
- Cậu mặc tôi! Sao cậu cứ nhất quyết muốn tôi đi với cậu vậy hả? – Tôi ưỡn mặt lên mà nhìn thẳng vào Thanh Phong/
- Cậu…cậu… thôi được, tôi không ép cậu nữa. bổn thiếu gia cũng chẳng có thời gian đôi co với cậu. Tôi chỉ muốn nói với cậu, nếu cậu đi với tôi thì suốt đoạn đường đến trường cậu vẫn an toàn, còn nếu không đi với tôi, tôi không dám chắc cậu có thể xuất hiện ở lớp được không.
- Cậu cứ mặc tôi!
Tôi đáp thẳng thừng rồi thủng thẳng đạp xe đi. Không quan tâm Thanh Phong thay đổi sắc mặt như thế nào. Tôi không để ý những câu nói ba
n nãy của cậu ấy. chỉ cần tôi không xuất hiện cùng lúc với cậu ấy ở lớp thì tôi vẫn được an toàn.
Thanh Phong rồ ga, rồi đi thẳng. Khi tôi cảm thấy sởn tóc gáy thì xe Thanh Phong đã biến mất hút. Như vậy mà dám nói là chưa từng gây tai nạn. Đúng là câu nói ấy chỉ có thể dụ con nít mà thôi.
Tôi hít thở 1 hơi thật sâu. Thế là hôm nay tôi hoàn toàn được giải phóng! @_@