Đúng là cái cảm giác tự do nó thật là dễ chịu. Đến bây giờ tôi mới hiểu được, tại sao con người cứ thích đấu tranh giành lại tự do cho mình.
CHAP 13: CÔ GÁI KHÔNG ĐƠN GIẢN
- Hà Vy, Hà Vy!
Nghe gọi đến tên mình, theo một phản xạ tự nhiên tôi quay đầu lại, nhưng chẳng thấy ai. Lại có cảm giác sởn tóc gáy, ây za, có phải là ma hay không vậy?
- Hà Vy, cậu là Hà Vy?
Cô gái vừa gọi tôi đã chớp nhoáng xuất hiện. chẳng biết tại vì tôi không để ý hay tại vì đầu óc tôi không được thoải mái nên ban nãy không phát hiện ra cô gái nay.
- Cậu gọi tôi?
Tôi ngơ ngác nhìn người con gái trước mặt, một cảm giác quen quen. Dường như tôi đã gặp cô ấy ở đâu rồi.
- Đúng vậy!
Cô ấy nở với tôi một nụ cười thật tươi khiến tôi có cảm giác rằng, cô ấy đang gọi nguời khác chứ không phải mình. Bởi vì từ trước đến nay, không có một người lạ nào có thể thân thiện với tôi như thế. Trông cô ấy hôm nay thật xinh dẹp, một nét đẹp mộc mạc giản dị khi không son phấn và chưng diện khiến cô ấy trẻ hơn và dễ thương hơn rất nhiều.
- Tôi có thể nói chuyện với bạn một chút không?
Cô ấy lại mỉm cười với tôi. Sao lúc này tôi cảm thấy cô ấy thật dễ gần chứ không như cái cảm giác mà lần đầu tôi gặp cô ấy. Không biết có phải tôi là người khó tính hay cổ hủ, nhưng tôi thường có ác cảm đối với một người con gái son phấn và thích mặc đồ thiếu vải, huống hồ chi, cô ấy cũng chỉ lướt qua tâm trí tôi một lần duy nhất.
- Tất nhiên rồi!
Tôi cũng cười tươi đáp lại, dẫu biết rằng nụ cười của tôi với nụ cười của cô ấy là một trời một vực, nhưng dù sao cũng phải tỏ ra thân thiện với người đã thân thiện với mình trước. Đó là phép lịch sự tối thiểu.
Thế là tôi và cô ấy cùng đi về quán Café đối diện.
- Bạn là bạn chung lớp với Thanh Nam à?
- Không phải chỉ mình Thanh Nam, mà có cả Thanh Phong – Tôi mỉm cười trả lời, linh tính mách bảo rằng, cô ấy sẽ thuyết phục tôi, đừng đến gần 2 người họ.
- Vậy à, thế thì, bạn… thấy Thanh Nam…như thế nào? – Cô ấy khuấy khuấy li trà sữa, vừa chăm chú nhìn những gợn sóng nhỏ trong li, vừa hỏi tôi.
Tôi bất ngờ trước câu hỏi ấy, sao lại hỏi tôi như thế? Thế mà tôi cứ ngỡ rằng, cô ấy sẽ như những người con gái trong phim, sẽ dùng hết sức thuyết phục tôi rời xa 2 người họ chứ. Tự dưng trong lòng tôi có một thiện cảm với cô gái này.
- À, tôi cũng không biết, cũng là một người lịch sự. Nhưng mỗi người có một cách nhìn khác nhau, cách nhìn cuả tôi chắc sẽ không giống với cách nhìn của cậu đâu!
Tôi trả lời mà lương tâm vô cùng cắn rứt, chẳng lẽ phải nói thật với cô ấy rằng, Thanh Nam là con người ngạo mạn, khó ưa, lạnh lùng, đa nhân cách hay sao?
- Thế à, thế thì, bạn…thây tôi….như thế nào?
- Sao bạn lại hỏi vậy? – Tôi vô cùng ngạc nhiên hỏi lại cô ấy, càng thêm lo sợ không biết cô ấy sẽ hỏi câu gì tiếp theo.
- À, không có gì! – Cô ấy phân bua, khuấy vội cốc trà sữa rồi từ từ đưa lên miệng uống.
- Mà cậu tên gì nhỉ?
- Tôi tên Hạnh Như – Cô gái lặng nhìn khoảng không gian bên ngoài, trả lời trong vô thức.
Đúng rồi, chính là cái tên Hạnh Như này. Chả trách dì Mỹ Lệ cứ khen cô ấy chầm chầm, ngay cả tôi cũng có thiện cảm với cô ấy cơ mà.
- Mà sao bạn biết tên tôi? – Tôi ngơ ngác nhớ lại lúc này, chính Hạnh Như đã gọi tên tôi trước mà.
- Tôi học chung trường với cậu đấy, lớp 10A7. Tôi đã từng nghe qua thành tích học tập của cậu và tôi rất ngưỡng mộ cậu. Cho đến ngày 20-10 khi Thanh Nam mua hoa chỗ cậu, tôi mới có dịp được gặp cậu. Trông cậu thật dễ thương.
Ách, câu nói của Hạnh Như khiến tôi súyt đánh rơi ly nước khi đang cầm trên tay. Đây thật sự là chuyện lạ Việt Nam. Hạnh Như là người thứ 2 sau mẹ tôi đã mở miệng khen tôi. Có thật không đây? Hay là, cậu ấy chỉ đùa?
- Cậu cứ đùa hoài, cậu là người đầu tiên khen tôi đấy – Tôi cười cười để xua đi cái ngượng trong lòng mình.
- Tôi không đùa đâu, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu nhưng tôi có cảm giác cậu rất dễ gần. Chả trách dì Mỹ Lệ lẫn dì Ba cứ khen cậu suốt.
- Thật….thật…vậy à?
Tôi lắp bắp như không tin vào những gì mình vừa nghe. Cảm giác cứ như đang bay trên không trung vậy.
- Thật, thôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu.
- Chuyện gì?
Một cảm giác không được an toàn cho lắm khi nói chuyện với Hạnh Như. Có phải chăng, cậu ấy không phải là con người đơn giản?
- Gia đình tôi với gia đình Thanh Nam đã có hôn ước hồi lúc 2 đứa còn trong bụng mẹ, không biết cậu đã biết chuyện này chưa?
- Tôi chưa biết, nhưng tôi nghĩ, chuyện đó không liên quan gì đến tôi nên tôi không cần phải biết làm gì.
Tôi thẳng thắng trả lời Hạnh Như, tôi nói không sai mà, tôi còn biết, cô ấy sẽ nói gì tiếp theo.
- Tôi nghĩ, cậu nên biết, bởi vì, xét cho cùng, về địa vị gia đình, về ngoại hình, về tính cách, về gia giáo, cậu đều không bằng tôi.
Hạnh Như vừa nói hết câu, không biết sao tôi lại sặc lên một tiếng. tôi biết ngay mà, Hạnh Như ban nãy với Hạnh Như bây giờ hoàn toàn khác xa nhau. Vậy thì, có thể xem những lời nói ban nãy không đáng tin tưởng một chút nào.
- Nếu như như cậu nói, chẳng lẽ cậu lại không tự tin về bản thân mình?
- Cậu…
- Tôi không quan tâm cậu với Thanh Nam có hôn ước gì gì đó. Bởi vì chuyện đó khong liên quan gì đến tôi.
Tôi tức giận đến tột độ không biết phải làm gì, nên lẳng lặng lấy cặp ra về. Hôm nay, tôi đã gặp một người đa nhân cách, có thể nói đây là người đa nhân cách thứ 2 mà tôi được thỉnh giáo. Xem ra, Hạnh Như và Thanh Nam xứng đôi đấy nhỉ?
Hạnh Như không gọi theo tôi làm gì, tôi chỉ thấy cô ấy im lặng ngồi đấy. Đôi mắt hướng ra cửa sổ như để tìm một cái vô hình nào đó. Tôi chỉ thoáng nhìn thấy khi vô tình quay đầu lại. Tôi tặc lưỡi, không quan tâm, vì tôi nhận ra Hạnh Như không đơn giản như trong trí tưởng tượng của tôi.
CHAP 14: CẢM GIÁC TỰ DO…THẬT KHÓ CHỊU…
Hai tuần trôi qua thật hạnh phúc, nói là hạnh phúc bởi vì tôi được tự do thả cửa, tự do nghênh nghênh ngòai đường, tự do hát nghêu ngao mỗi khi buồn, tự do đi học sớm tùy ý mình. Không còn phải nhức não vì Thanh Phong thiếu gia nữa. Vào lớp, Thanh Phong cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, cũng không còn những lúc tan học chạy theo tôi mà quát nạt. Có thể nói, bây giờ tôi và Thanh Phong như hai người xa lạ không quen không biết. Tuy rằng có một chút gì đó tiếc nuối trong lòng, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là bị Huyền Trân và đám con gái trong lớp khủng bố dài dài T_T
Hôm nay, tôi thả bộ về nhà. Con ngựa sắt của tôi lại giở chứng mà nằm lì ở nhà khiến tôi phải khổ như thế này. Tự nhiên lúc này đây, trong đầu tôi có một suy nghĩ lạ lùng “Phải chi minh đi chung với Thanh Phong thì bây giờ đã về đến nhà rồi nhỉ?” rồi tôi vội vàng gạt cái suy nghĩ ấy sang một bên. Có lẽ Thanh Phong, cậu ấy giận tôi thật rồi. Suốt nửa tháng nay, cậu ấy không thèm nói chuyện với tôi, không thèm nhìn tôi lấy một cái dù là lướt qua. Tự dưng, tôi có cảm giác…buồn…một nỗi buồn không tên….
Tôi vội xua xua những ý nghĩ thi nhau chớm lên trong đầu mình, vì tôi biêt rằng, những suy nghĩ của tôi rất xa vời, cả đời này tôi cũng không thể nào với tới.
- Vịt con xấu xí!
Một giọng nói vang lên phía sau. Tôi chợt mỉm cười. Chẳng biết sao tôi có cảm giác rất rất vui khi nghe được câu nói đó. Câu nói ấy chắc hẳn sẽ khiến nhiều người buồn và tủi thân, nhưng tôi thì hoàn toàn ngược lại. Không biết có phải tại vì lâu quá không được nghe nên khi nghe lại cảm thấy vui?
- Này, làm gì thế hả? Không nghe tôi gọi à? – Thanh Phong lại giận dữ với tôi, nhung lần này tôi lại cảm thấy vui vui thay vì bực tức.
- Hihihi
- Làm gì mà cười vậy hả? Sao hôm nay lội bộ về thế? – Thanh Phong vừa ngự trị trên chiếc SH, vừa hỏi tôi.
- À, không có gì, xe đạp tôi bị hư.
- Vậy à! Vậy thì…tiếp tục về đi nhé, tôi đi trước đây!
- Ơ….
Chưa kịp nói gì thì Thanh Phong thiếu gia đã rồ ga rồi phóng đi thẳng.
Một cảm giác hụt hẫng trong lòng.
Cũng có thể, nửa tháng nay, Thanh Phong không hề giận tôi, chắc có lẽ bởi vì….tôi… không đáng để cho cậu ấy để tâm.
Chắc có lẽ, nửa tháng nay, chỉ có mình tôi khư khư giữ những cái suy nghĩ ấy trong lòng…
Để bây giờ, chỉ có một mình tôi thất vọng…
Quái, sao lại thấy sóng mũi cay cay thế này?
Tại ngoài đường quá nhiều bụi, hay tại một lý do nào khác?
Quên đi quên đi, người ta là hotboy, sao có thể để tâm đến mình chứ…
Tôi cô lắc lắc đầu để xua đi cái suy nghĩ ấy trong đầu mình.
Hà Vy, mày hãy xem như chưa từng có những ngày tháng đó. Mày hãy xem như Thanh Phong mà mày gặp chỉ ở trong giấc mơ, một giấc mơ mà thôi…
-Thanh Phong! Thanh Phong!
Tôi cố sức lay Thanh Phong dậy. Ai đời lại nhà người khác mà ngủ ngon lành thế không biết.
-Mẹ, để con ngủ xíu nữa đi…
-@##%$%&^*
Cái gì cớ chứ? Kêu tôi bằng mẹ à? Cái tên này, chắc chán sống rồi.
-Phan Thanh Phong! Cậu thức dậy cho tôi!
Tôi cố hết sức lay lay Thanh Phong dậy, lúc này mắt cậu ấy thực sự mở. Cậu ấy nhìn tôi trơ trơ ra đó rồi lẩm bẩm:
-Hạnh Như…sao em lại như thế chứ? Anh có gì không bằng cái thằng nhãi Thanh Nam kia?
Một chút ngạc nhiên hiện lên trong tôi. Thì ra, Hạnh Như là người Thanh Phong để ý. Hèn chi lúc trên xe của 2 anh em nhà họ, tôi đã nhận ra sự hiềm khích của hai anh em. Thì ra là vì chuyện này.
Tất nhiên ngoại trừ ngoại nhìn ra, Thanh Phong chẳng có gì bằng Thanh Nam cả. Đó là sự thật cơ mà.
-Hạnh Như, Hạnh Như….
-Hạnh Như cái đầu cậu á! Tỉnh dậy cho tôi!
Tôi sắp nổi khùng lên khi cậu ấy cứ tung hoành trong nhà tôi như thế. Cái tên Thanh Phong này, đúng thật là…
-Ủa, xấu xí, xấu xí, ha ha, xấu xí…
-@!#@%^
-Nhìn cái gì mà nhìn, tôi đẹp hơn cậu mà.
-#@$@#%$&
Đồ điên, có ai lại so sánh như cậu ấy chứ? Nhất định Thanh Phong học rất tệ môn Ngữ Văn đây này.
Tôi thẳng tay mà đánh vào mặt Thanh Phong.
-Xấu xí, cậu muốn chết à? Sao lại đánh tôi? – Thanh Phong ngồi bật dậy, nổi cáu với tôi.
-Ai kêu cậu cứ ở đó mà gọi tên Hạnh Như…Hạnh Như… gọi hoài mà chẳng thèm tỉnh!
-Ơ…tôi có sao? – Thanh Phong gãi gãi đầu, rồi cười hề hề như cầu hòa.
-Đồ điên! – tôi sẵn miệng mắng Thanh Phong một câu rồi chạy tuốt vào nhà bếp trước khi cậu ấy nổi cơn thịnh nộ.
**
-Cơm cậu nấu cũng được đấy nhỉ!
-Được là được thế nào?
-Nói chung, cũng nuốt vào miệng được, không thể ói ra ngoài – Thanh Phong ngây thơ trả lời tôi.
-Cậu….
-Tôi làm sao?
-Ơ…không có gì…
Đấy, Hà Vy tôi chẳng có thể làm gì ngoài cúi đầu cho Thanh Phong thiếu gia hành hạ. Ôi cuộc đời.
-Sao hôm nay cậu không về nhà? – Tôi vừa ăn vừa hỏi Thanh Phong.
-Không liên quan đến cậu – Thanh Phong không thèm nhìn tôi mà trả lời.
-Ờ…đúng vậy… – Tôi im lặng không hỏi gì nữa.
CHAP 17: LẠI TRỐN HỌC
Cả 2 đều chăm chú cho bữa ăn của mình. Thanh Phong cũng không thèm mắng nhiếc hay quát nạt tôi nữa. Tôi nhận ra rằng, cậu ấy đã gặp phải chuyện gì nên mới thay đổi như thế. Nhưng tất nhiên, chuyện đấy không liên quan đến tôi. Mặc dù tôi thừa nhận, khi không được Thanh Phong đưa đi học, có một cảm giác hơi buồn trong tôi, nhưng đó chỉ là “hơi hơi” thôi. Và hôm nay khi tôi nhận ra Hạnh Như có mối quan hệ đặc biệt v