viên anh văn mới đó - Kỳ bon chen (tụi này tụ tập ở chỗ của nó với Vương)
_thế hả, vậy thì tốt chứ sao, bà cô cũ vừa già mà vừa dạy chán òm - Vy kênh kiệu
_hình như ông thầy này trẻ lắm , chừng 22 hay 23 tuổi gì đó - Doanh nói tiếp - nghe đồn là đi du học nước ngoài nhiều năm rồi
"renggg...."
_thôi, chuông rồi lát nói tiếp - M.Anh thúc
_chào các em - một ông thầy trẻ măng bước vào
_chúng em chào thầy - đồng thanh
_ừ, các em ngồi - ông thầy huơ tay - thầy là Đặng Minh Phong, giáo viên anh văn mới, vì là lần đầu tiên đi dậy nên có gì thiếu sót mong các em bỏ qua - ông thầy cười một cái làm cả bọn con gái ú ớ trừ Ngũ Vương và nó
Ông thầy có dáng cao chừng mét 8, làn da trắng hệt như các công tử nhà giàu, đôi mày rậm cùng đôi mắt sâu thẳm được giấu đằng sau cắp mắt kính lẵng tử, chẳng những vậy ông thầy này còn có nụ cười chết người nữa, nói chung là đẹp.
Tiết học vẫn diễn ra bình thường nhưng có điều các nữ sinh lớp nó chẳng học hành gì hết mà cứ ngồi ngắm thầy "chẹp dzai"
Tại cảng hàng không quốc tế TSN
_này, Quân, tao đây nè - một người thanh niên cao khoảng mét 8, làn da trắng
_ờ - một người thanh niên khác đeo mắt kính đen mũ lưỡi trai và tay đang kéo vali - mày tới hồi nào
_1 tiếng trước - anh chàng da trắng cười - sao rồi, dạo này khỏe hok mảy?
_sao lại không - người đội nón lưỡi trai cười nhăn nhó - nhưng bọn Fan cứ bám theo như đỉa tao phải cải trang nè, không thấy hả?
_rồi rồi, đi thôi, mà mày không định về nhà hả?
_về nhà có tổ thêm mệt, ông già cứ bắt tao nối nghiệp của ổng - người đội nón thở dài
_thôi qua nhà tao đi - người da trắng rủ
Xong hai cậu bắt taxi về nhà, nhà của tên da trắng là một ngôi nhà bình thường thôi nhưng lại có thiết kế rất đẹp
_nhà mày á hả? cũng được đấy chứ? - người kia xách vali xuống
_ừh, vô đi
sau khi đã ổn định được chỗ ở, người tên Quân lên tiếng
_ủa mà dạo này ổng bã có fone mày hõi về tao không? - Quân hỏi
_có nhưng tao nói là hok biết - Phong trả lời - à, hai bác nói là nhỏ em gái mày về rồi đó
_vậy à? - Quân tu chai nước
_mày không định gặp mặt nó hả? - Phong hỏi
_ai cơ? em tao hả? - Quân ngu ngơ
_chứ còn ai vô đây?
_khỏi gặp, tao biết mặt nó rồi - Quân ngồi xuống sofa
_sao biết? - Phong ngạc nhiên
_trước khi đi Sing ổng bã đưa tao bức hình rồi - Quân kể
_đâu tao coi thử? - Phong nhí nhảnh
_ax, mày mà động vô nó là ổng bã giết mày đấy? - Quân trợn mắt
_biết rồi, coi thôi mà
_nè - Quân móc trong ví ra một tấm hình
_trời nhỏ xinh quá - Phong thốt lên - mà sao nhìn quen quá
_em tao mà lị, mà mày gặp rồi hả? - Quân ngạc nhiên
_hình như rồi - Phong cười nham nhở - làm mai tao đi
_cái thằng... tật mê gái không bỏ - Quân lắc đầu - làm mai mày cho ông bã bằm tao ra à? mà tao thậm chí còn chưa tiếp xúc với nó lần nào làm sao làm mai cho mày
_ờ ha nhưng sớm muộn mày cũng gặp, mày cứ giới thiệu đi tao hứa lần này sẽ nghiêm túc - Phong hăm hở
_tao không biết, mày mà làm nó khóc thì ông bã đập tao, tao sẽ giết mày hiểu chưa? - Quân dọa
_rồi, biết rồi đại ca
Tại ngôi biệt thự to lớn và rất sang trọng
trên căn phòng có cánh cửa màu trắng
"I'm five years old and it's getting cold, I've got my big coat on...." là tiếng nhạc country đang vang lên Thebestdayý,híhíxinlỗit
_alô - là nó
"là tui Vương nè"
_ờ, sao? - nó ngu ngơ
"qua nhà tui học bài"
_huh? có nghe lộn không đó - nó xém làm rớt đt
"ề, đừng có mà châm chọc à nhá"
_ấy ấy, không có chọc chỉ thấy lạ thôi
"chẳng phải ngày mốt thi rồi sao, mau qua đi" nói rồi Vương cúp cái rụp
_ơ... này - nó chưa kịp phản ứng
"ax, cái đồ độc tài, đồ ôn dịch, đồ dô duyên...^%&^$^$(#$@ " nó rủa đủ kiểu
"kính...koong..."
_tới òy hả? - Vương nhảy bật ra mở cửa
_anh đang chờ ai vậy? - là San (người con gái xuất hiện ở trang 16)
_lại là cô à? - Vương chùng xuống
_sao anh lại nói vậy? - mỏ San vểnh lên - chúng ta đính hôn rồi mà
_hồi nào? tôi đồng ý à - VƯơng càng ngày càng thấy không ưa cô ta mạc dù là chơi với nhau từ bé nhưng San là một cô tiểu thư bướng bỉnh, ăn chơi và đanh đá
_anh... - San giận tím mặt
_tôi làm sao? - Vương xoay mặt vào trong - không vừa lòng à, không thì đi về
"hừm anh đuổi em đấy à, còn lâu em mới đi, xí" San xịu mặt
_không đời nào - nói rồi San đi thẳng vảo nhà
_này.... - Vương chưa kịp nói với theo thì cô ả đã tự bước vào
"kính...koong"
_ai đó? - là tiếng chị Ngọc
_dạ là em, Bảo đây ạ - nó lễ phép
_Bảo hả? chị ra liền
_em vô nhà trước nha chị
_ừh, cậu Vương đang chờ em bên trong đó
Vừa thấy nó bước vào, Vương liền đứng dậy
_ồ, em tới rồi hả? - Vương nhào tới hôn nó
_huh? cá.... - nó chưa kịp làm gì thì VƯơng đã môi chạm môi
_cô đóng kịch dùm tôi một lát - Vương nói thầm vào tai Bảo rồi xoay sang San
Nó đần mặt ra một hồi nhưng cũng hiểu ý
_à, đây là San San chắc em cũng gặp ở buổi tiệc ấy - Vương vờ giới thiệu - còn đây là Bảo, bạn gái tôi
_chào bạn, tôi là Bảo, rất vui được gặp bạn - nó đưa tay
_không bạn bè gì hết - San hất tay nó một cách thô bạo
_này, cô làm gì vậy hả? - Vương coi San như cái gai trong mắt
_à, sao mà bạn tới mà anh chẳng mời bạn uống nước gì cả, thật là, để em đi pha trà - nó nói ngọt xớt rồi lẻn vào trong
_anh đi với em - VƯơng đi theo luôn
"hừm anh tưởng làm vậy là thoát đựơc tay tôi à?" San nghĩ thầm
Tại căn bếp
_anh đang làm gì vậy hử? - nó nhăn nhó - sao lại lôi tôi vào vụ này
_xin lỗi nhưng tôi không còn cách nào khác, vả lại cô là người mà tôi dắt tới buổi tiệc, chả lẽ giờ dắt nhỏ khác nói là bạn gái cô ta sẽ nghi ngờ mất - Vương kêu khổ
_cái gì chứ? thật là nực cười - nó cười méo xệch - thôi được rồi, đã giúp thì giúp cho trót nhưng chỉ ngày hôm nay thôi, tôi không có hơi đâu mà tham gia vô vụ này ạ
_cảm ơn "em iu" - VƯơng la lớn rồi nhảy bổ vô ôm lấy nó từ đằng sau
_bỏ ra đi, này.... - nó kéo tay Vương ra
_hứ - là San San, theo sau tiếng "hứ" là tiếng cửa đóng sầm
_haha, cuối cùng cô ta cũng đi - VƯơng thở phù
_này, anh bỏ ra được chưa? - nó liếc xéo
_ờh... - VƯơng chợt ngượng khi tay hắn vẫn còn ôm ngang hông nó
_à, cô ta đi rồi cô còn pha trà làm gì? - Vương đánh trống lãng
_anh bùn cười nhỉ, tôi pha tôi uống chứ làm gì? - nó tay vẫn loay hoay với ấm trà và ấm nước sôi
_oái, nóng .... - nó sơ ý đổ nước sôi vào tay
_cô làm ăn kiểu gì vậy hả? đưa tay đây xem nào - Vương giựt tay nó về phía mình
_tôi chỉ sơ ý thôi mà - nó vêu mỏ lên cãi
_sơ ý, sơ ý? đúng là vụng về mà - VƯơng quát
_kệ...kệ tôi - nó chữa ngượng
_cô rửa tay đi rồi chờ tôi một lát - VƯong nói rồi đi lấy thuốc sức phỏng
_đưa đây - Vương giựt tay nó rồi bôi thuốc lên
_a...xư....- nó hơi rát - àh mà này, lúc ban nãy anh đóng kịch hay nhỉ, nếu là tôi thì tôi đã tức xì khói luôn rồi chứ không ngồi lì như cô ta đâu, haha
_nếu tôi nói.... ban nãy tôi....tôi không đóng kịch.... cô có tin tôi không? - Vương bỗng nhiên lên tiếng làm nó ngừng cười và mặt bắt đầu đỏ lên
_nếu tôi nói tôi thích cô và muốn cô làm bạn gái tôi thì sao? - VƯơng bỏ tay nó ra rồi cuối sát xuống mặt nó
_ơ...ư..ừhm...to...tôi... mà a...anh nói...giỡn mà...phải không - nó cà lâm
_không đùa - Vương nghiêm túc
_t...tôi....không...biết - nó nói rồi bật dậy - thôi...hôm... nay...t...tôi về trước, tôi...có việc rồi - nó nói rồi chạy một mạch ra cửa
Chẵng phải là VƯơng mới vừa "tỉnh tò" với nó hay sao, sao mặt nó nóng bừng thế này
"bình tĩnh...bình tĩnh... mày phải thật bình tĩnh..." nó giơ tay trước ngực, thở dốc, nó cảm nhận được tim nó đang đập rất nhanh, rất nhanh.
Về tới nhà, nó đi ngay lên phòng, nó cố gắng không nghĩ đến những lời nói ban nãy của Vương
_không được...không được... - nó lắc đầu nguầy nguậy
Tối đo, nó không thể nào ngủ đựơc, lăn qua rồi lôn lại và "bịch" thế là nó "đo đất" (trời ạ, bà này điên luôn òy)
Nó lại trằn trọc rồi mở điện thoại
"bíp... bíp... bíp..." nó nhấn cái gì đó rồi đóng điện thoại, chùm chăn lại
"teng...teng teng...teng" là tiếng tin nhắn
_cái gì vậy? hớ..... - VƯơng cầm đt lên mặt còn ngái ngủ
<>
Vương gấp điện thoại rồi lẩm bẩm
_ngon cái nổi gì, cô phá giấc ngủ của người ta rồi đấy, cô ngốc ạh
Xong một nụ cười hạnh phúc và một nụ cười ngượng ngùng của 2 người trẻ lộ rõ trên mặt và họ dần chìm vào giấc mộng
Tại ngôi trường quen thuộc vào tiết 5 (tiết cuối)
_hí hí, đến tiết Anh Văn - mấy nhỏ con gái xì xào
_ừ thầy Phong sắp tới rồi kìa - lại là đám con gái nhí nhố
_hây.... thật là mệt quá đi, tại sao lớp ta lại có những phần tử mê dzai như vậy chứ? - Vy chảnh chọe
_thì họ thích cứ mặc họ - Kỳ xen
_cả lớp đứng - lớp trưởng gọi lớn
_các em ngồi - ông thầy oai PHONG (như cái tên) - hôm nay chúng ta sẽ có tiết ôn tập, trước tiên thầy sẽ trả bài.... - Phong đã an tọa trên ghế GV và lật sổ ra - ùh..... Huỳnh Ngọc Bảo
_dạ - nó uể oải đem tập lên bàn GV
_em hãy cho tôi biết....... - thế là phần trả bài bắt đầu
_.......... - mọi câu trả lời của nó đều rất chuẩn kể cả về ngữ pháp và từ vựng
_rất tốt - một con 10 tròn vo trong vở nó nhưng giờ Phong mới ngước lên nhìn
"huh? chẳng phải đây là......" Phong ngạc nhiên, thật là trùng hợp
"reeeeeenng....." thiên đường là lúc này
_híhí, may quá mày ơi! tiết thầy ấy tiết cuối tao có cơ hội rồi - một con bé khá xinh xắn cười tươi rói
_ừ, mày cố lên, phải thật bình tỉnh - một con nhỏ khác vỗ vai nhỏ xinh xắn
_ừh
_à, Bảo này, em ở lại một chút tôi có chuyện muốn nói với em - Phong đề nghị
_dạ? - nó ngạc nhiên không biết chuyện gì
Xong nó theo Phong vào phòng riêng của Phong (trường này giàu cực nên mỗi giáo viên có một góc riêng)
_thầy....thầy cần gặp em có chuyện gì? - nó tròn mắt
_em ngồi xuống đi - Phong ngồi phía đối diện nó
_dạ - nó ngồi
_em.....à tôi cần em sửa giùm tôi sấp bài này - Phong quăng một xấp bài làm
_sao ạ? sao thầy không nhờ lớp trưởng? - nó ngu ngơ
_em bận sao? - Phong cười nhếch mép
_àh, không ạ chỉ là .... ừhm....mà thôi em cũng rãnh - nó miễn cưỡng bỏ cái cặp sang một bên và bắt đầu làm việc.
"hừm cô bé có vẻ khác nhỉ?" Phong cười một cách bí ẩn rồi nhìn nó, còn nó thì vẫn hăng say không thèm liếc Phong lấy một cái
20' sau
_xong rồi thầy ạh - sau khi đã kiểm tra kĩ lữơng nó đưa cho Phong
_làm nhanh vậy? em chắc không đó? - Phong mở to mắt, anh nghĩ nó sẽ cần nhiều thời gian hơn vậy
_không tin thầy có thể kiểm tra mà - nó trả lời
_thôi được rồi, vậy phiền em thêm một chút nữa - Phong uống tách coffee rồi nói tiếp - sắp xếp dùm tôi mấy tờ tài liệu này
_dạ? à...vậy được à - nhìn thấy "mấy tờ" tài liệu của Phong nó như ngã ngửa, nhưng chẳng lẽ lại từ chối, không phải đạo thế nên nó phải chấp nhận thôi
Nó nhìn "mấy tờ" tài liệu mà ngán ngẩm cả chồng cao kều ấy chứ mà mấy tờ
Nào là phân loại chủ đề, nội dung và cả theo danh mục, nó như muốn điên cả đầu, phải loay hoay mất cả tiếng đồng hồ mới xong xuôi
_phew...cuối cùng cũng xong -nó thở phào
_vậy cảm ơn em nha - Phong nở nụ cười chết người nhưng mà chỉ uổng phí thôi vì nó lo thở có thấy gì đâu mà nếu có thấy cũng chưa chắc có cảm giác gì
_dạ không có sao đâu thầy, thưa thầy em về - nó vươn người một cách hết sức tự nhiên rồi đứng dậy
_cũng trễ rồi, hay để tôi đưa em về - Phong đề nghị
_à, thôi khỏi mà thầy em đi xe bus cũng được - nó từ chối nhưng Phong đâu tha cho nó dễ dàng như vậy
_em đừng ngại, chỉ là quá giang thôi, đừng lo tôi không phiền đâu - Phong tháo cái caravat rồi đứng dậy
_dạ...hì hì...vậy thì cảm ơn thầy - nó muốn khùng luôn
"trời ạ, hắn ta là đỉa hay sao mà dai thế đã từ chối rồi cơ mà" nó kêu khổ gãi đầu
_em đi xuống trước rồi chờ tôi một lát, tôi phải gửi cái này đã - Phong cầm bản giáo án ghé phòng họp
nó xuống cổng chờ Phong, Phong cũng cất xong, anh vừa xoay ra thì gặp một nữ sinh
_dạ...chào thầy - cô nữ sinh cuối đầu
_em là ai? - Phong ngạc nhiên
_dạ...e...em là Bùi Ngọc Yến Nhi, lớp 10b - Nhi rụt rè giới thiệu
_em tìm tôi có chuyện gì? - Phong ngạc nhiên
_à...em.....em..có chuyện...muốn nói...với...thầy - cô bé lấp bấp không nên lời
_chuyện gì? - Phong dịu dàng làm cô bé đỏ mặt
_e....em...em thích thầy...mong thầy nhận cho - cô bé giơ trước mặt mình một gói quà
_ơ......ùh....xin lỗi em.... nhưng thầy......không thể nhận quà của em, thầy đã thích người khác - Phong nói giọng như tiếc nuối
_ơ....dạ...không sao đâu ạ....nhưng cũng mong thầy nhận cho - cô bé nói giọng hỏ nhẹ
_cảm ơn em.... - Phong đưa tay nhận quà - nếu em không ngại
Chưa kịp nói gì thì Phong đã hôm lên má Nhi
_thôi tôi đi trước - nói rồi Phong đi thẳng không quen để lại nụ cười nữa miệng
Tại cổng trường
_em chờ tôi có lâu không? - Phong dắt chiếc mô tô
"mắt đuôi hay sao mà không thấy, lâu đến nỗi người ta ngủ lúc nào không hay" nó rủa thầm
_dạ không lâu lắm - nó nói mà ngượng cả miệng
Xong cả hai leo lên xe, trên đường đi nó thì im bặt toàn là Phong nói không à, còn nó chỉ trả lời
_hay chúng ta đi ăn chút gì đi, coi như trả công cho em - Phong nói mà không quay đầu lại
"tên này phiền quá đi mất, nhưng không sao, một bữa ăn cũng chẳng mất mát gì" nó suy nghĩ một hồi rồi đồng ý luôn
_dạ? à....cũng được ạ - mặt nó méo xệch
Phong bỗng nhiên rồ ga phóng nhanh nhưng mà cũng may nó có võ nên không bị ngã vào người Phong, nó luôn giữ khoảng cách với anh, nó bám vào yên sau cho vững
10' sau hai người đã có mặt ở nhà hàng Sushi
"hừm, cũng sang đấy , tên này cũng xộp nhỉ?" nó thầm nghĩ
_chúng ta vào thôi - Phong kéo tay nó
_ơ dạ - nó bị lôi xềnh xệch có kịp nói câu nào đâu
Phong chọn một bàn trên lầu gần ban công
_em ăn gì? - Phong hỏi nó
"hừm ta phải moi sạch túi ngươi hehe" nó nhìn chầm chầm vào menu chọn món đắt giá nhất
_dạ cho em Nigiri và Norimaki là được rồi ạ - nó gấp menu lại cười thầm mãn nguyện
_được vậy cho 1 phần Nigiri, 1 Norimaki, 1 Chirashi - Phong đưa menu cho anh chàng phục vụ và nhìn nó mỉm cười
"haha, cô bé cũng thú vị quá nhỉ?" Phong cười thầm "không dễ vậy đâu, cô bé ạ"
Sau khi đã xơi xong phần của mình nó còn gọi thêm mấy ly cocktail trái cây nữa chứ, không những vậy nó còn làm thêm mấy món tráng miệng nữa, Phong bây giờ mới thực sự thấy hối tiếc khi đề nghị chúng ta đi ăn
Xong xuôi, Phong đưa nó về nhà
_dạ chào thầy - nó kễ phép rồi vào trong
_ờh chào em - đợi nó vào trong Phong phóng xe đi
Tại nhà Phong
_em gái mày thú vị thật đấy - Phong cười khì khì kể với Quân
_thú vị? mày gặp con bé rồi à? - Quân trố mắt
_thì con bé là học sinh của cái lớp tao đang dậy
_vậy sao?? nhưng sao lại thú vị? - Quân thắc mắc
_thì là thế này..... - Phong kể tường tận cho Quân nghe, kể cả việc biết nó âm mưu trả thù túi tiền của anh nữa
_con nhóc này hay nhỉ? chắc tao phải về nhà gặp nó 1 lần quá - Quân cười
_tao thấy con bé ngồ ngộ
_mày mà động vào thì chết cả lũ đấy con ạ - Quân hù
_mày nghĩ em gái mày hiền quá để cho tao dễ gạt à? - Phong nói như xem nó là một thử thách khó khăn trong bộ sưu tập bạn gái của anh
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Ngày cũ trôi qua và ngày mới lại tiếp tục, nó thì vẫn cắp sách đến trường nhưng vì còn ngày mai nữa là thi nên nó quyết tâm không đi 'la cà xóm chợ' nữa, mà ở nhà 'tu thành chánh quả' (í í nói hơi quá, sorry)
nó lại lên lớp một cách thật bình thường
_wey, tui nè - Vương vẫy vẫy
_ờ
_sao hôm nay đến sớm thế cô nương - Vương nói như xỉa xói
_anh buồn cừơi nhỉ, sâu ngủ như anh mà còn đến sớm thế này huống gì là tôi? - nó nói móc
_cô....cô.... - VƯơng nín hết nói nổi luôn
_thôi không giỡn nữa, anh học bài hết chưa vậy? - nó hỏi
_đương nhiên, thiên tài như tôi mà lại - Vương hếch mũi lên trời
_cái gì? là thiên tai thì có ý, anh mà là thiên tài tôi cũng thuộc hàng thần đông - nó chu mỏ
_thôi mệt quá vô lớp - Vương quê một cục vô lớp luôn
nó cũng vào theo nhưng tình cờ ngoài hành lang
_ô, thật là trùng hợp quá. chúng ta lại gặp nhau rồi - là Phong (xí, cho em bon chen tẹo, thằng cha này vô duyên, ngày nào chả đến trường hok gặp mới là chuyện lạ)
_dạ, chào thầy - nó cuối đầu nhưng hok thèm liếc Phong lấy một cái
_em đang làm gì vậy? - Phong hỏi
_dạ EM ĐANG VÀO LỚP Ạ - nó cố gắng nói rõ từng chữ vì ông thầy đang đứng trước cửa, không cho nó vào
_ồ thế hử? thế thì thầy phiền em rồi - Phong giả vờ nhận lỗi
_vậy cảm ơn thầy đã tránh sang một bên - nó đi mà ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống Phong
Vào chỗ ngồi, nó tức tối
_thật là điên hết chỗ nói, người đâu mà vô duyên thế không biết (í tư tưởng lớn gặp nhau, hí hí )
_ủa gì vậy? - Vương bon chen
_à.. không có gì hết, chỉ là gặp xuôi xẻo á mà - nó cười xòa
Xong nó lại lôi đống bài ra học hành, cả Vương lun (hai anh chị này chăm chỉ thế nhỉ)
_mày thấy lạ không? - Doanh quay sang khều Kỳ
_lạ? lạ gì? - mắt Kỳ đang dán vào cái điện thọai
_mày nhìn đi rồi biết - Doanh lay
_gì chứ? làm thua rồi này - Kỳ nhăn nhó nhìn lên
_đó thấy không? - Doanh chỉ chỉ
_ờ thấy - Kỳ cũng trố mắt cả ra - trời, sao hôm nay nó siêng quá vầy?
_thế mới nói - Doanh nói tiếp - từ nào tới giờ nó có bao giờ động tới quyển tập nói chi là ngồi học bài
_ừ nhỉ? em thấy vì nhỏ đó nó thay đổi rồi hay sao ấy - Kỳ quay sang Doanh, còn Doanh thì gật gù đồng tình
vừa nói xong thì 2 tiểu thư kia đi lên
_này, hai người nhìn em nào mà đắm đuối thế? - Vy xem vô
_em nào đâu mà em nào? nhìn kìa - Kỳ cằn nhằn vì bị nghi oan
_má ơi? cái gì thế kia? - MAnh thốt lên
_anh Vương....h...học....bài...á - Vy cũng ngạc nhiên không kém
_mấy người im lặng chút được không vậy? - VƯơng quát to - không thấy người ta đang học hay sao?
_trời, thằng này không những vậy mà còn siêng lạ thường nữa - Kỳ quay sang 3 người còn lại
_thôi kệ nó đi, mắc công tụi mình tự chuốc họa vào thân vì dám quấy rầy chuyện học hành của đại ca - Doanh nói rồi kéo cả bọn sang chỗ khác
"reeeennngggg....." tiếng chuông quen thuộc vang lên lần 1 rồi lần 2 và đến lần cuối cùng
_lại nữa rồi - nó kêu khổ, còn Vương thì trơ mắt chả hiểu cái mô tê gì cả
_cả lớp đứng - là tiếng của Linh 'trưởng'
_các em ngồi - là Phong (giờ thì các bạn biết tại sao nó than trời rồi chứ )
_hôm nay chúng ta sẽ không làm bài tập - Phong dứt khoát - nhưng thay vào đó chúng ta sẽ chơi trò chơi nhóm nhằm mục đích ôn tập
_hú yeah! vậy là sướng rồi - là Linh "trưởng" gọi bầy
_được rồi bây giờ chúng ta sẽ phân nhóm - Phong dõng dạc - mỗi em hãy tự chọn cho mình partner để lập nhóm 2 người
_yes sir - thế rồi cả bọn nhốn nháo tìm partner cho mình, nó thì chẳng quen thân ai nên đành ngồi một chỗ, còn VƯơng thì không muốn xa nó nên ngồi một chỗ luôn (cạnh nó chứ đâu)
Thế rồi ai nấy đều chọn được partner của mình, còn nó với Vương thì là tình cờ + cố ý nên tất nhiên là thành 1 cặp.
_vậy là xong, bây giờ thầy sẽ phổ biến luật chơi - Phong cầm tờ giấy và đọc bằn