a mê "hả? anh ta là người nước ngoài?"
_anh là ai? đây là đâu? - nói = tiếng anh lun vẫn còn ôm đầu ( nhà nó nghèo mà bắt nó phải giỏi về mặt ngoại ngữ, bật mí nhá: nó có thể nói = T Anh, T Pháp, T Nhật, T Hoa và cả T Hàn, Wòa khó hỉu?)
_cô thật sự không nhớ sao? - tên kia cười khinh khỉnh - chính cô bé là người đâm vào xe tôi trước mà, trong khi đền vẫn còn xanh
_thật sao? vậy... vậy thì tôi xin lỗi, làm phiền anh rồi - nó đứng dậy nhưng lại không vững
_này, cô cẩn thận chứ, cô định đi đâu? - anh ta hỏi
_cảm ơn anh nhưng tôi phải về - nó nói mà đầu quay như chong chóng
_tôi nghĩ cô không cần phải vội, cô còn chưa khỏe mà - anh ta ngăn nó
_nhưng tôi không thể nằm đây ăn vạ anh mãi được - nó cười nhạt
_không sao mà, tôi không phiền - anh ta nói như mời đón nó
_nhưng mà..... - nó vẫn còn ngại
_đã bảo là không sao mà - chưa kịp nói gì anh ta đã nhấc bổng nó lên đặt trở lại giường
_ơh.... - nó chưa kịp phản ứng, mặt đỏ lựng
_cô không phải ngại, tên tôi là Joséph Wedton , gọi tôi là Joséph - anh ta tự giới thiệu - còn cô tên gì?
_Tôi là Bảo - nó cũng giới thiệu - Joséph Wedton? nghe khá quen.... ừhm... anh có phải là người mẫu độc quyền cho tập chí Roguine không? (chế đó nha, đừng có tìm trên Google) - nó "quánh" đại mà trong đầu nhớ nhớ quên quên
_sao cô biết? - Joséph ngạc nhiên - tôi nghĩ chỉ có những người xem thời trang ới biết thôi chứ
_àh hì hì thật ra thì ước mơ của tôi là thiết kế thời trang vì vậy nên tôi có xem vài kênh thời trang - nó gãi đầu
_thật chứ? - anh ta cũng ừh hử
_tôi nghĩ mình nên về thì hơn - nó vẫn không quen
_tôi đã bảo là không sao, cô mà về là không có lòng hiếu khách đấy - anh ta cười thân thiện
_vậy anh có thể cho tôi mượn điện thoại được không? tôi muốn gọi về nhà - nó mở lời
_đây cô cứ gọi cho họ yên tâm - Joséph rất vui khi nó ở lại
NÓ nhấc đt và gọi về cho dì Bảy, nó bảo đêm nay nó không về được nên đừng đợi nó
Xong nó và Joséph lại tiếp tục tìm hiểu
_anh là người Pháp phải không? - nó nói = tiếng Pháp
_cô bé biết cả tiếng Pháp ư? - Joséph ngạc nhiên
_vâng tôi học tiếng Pháp năm tôi lên 10 - nó không còn ngại nữa
_cô bé mấy tuổi vậy? - Joséph thắc mắc
_tôi chỉ mới 16t thôi - nó cười nhạt
_cô bé trẻ quá đấy, tôi đã 21t rồi - anh ta nhe răng
_vậy anh lớn hơn em
_ừm - anh chàng có vẻ thích thú - em có thể cho anh biết lí do vì sao em lại bất cẩn mà đi qua đường như vậy không?
_ừhm..... - nó chẳng nói gì hỉ im lặng cuối mặt xuống, Joséph đã hiểu chuyện, anh không muốn hỏi thêm vì phần nào đã đoán ra được nó có chuyện buồn
_thật xin lỗi vì đã bất cẩn, chỉ là em gâp phải vài chuyện không vui mà thôi - nó thở dài
_ừhm, em đã mệt chưa, em cứ nghỉ ngơi ở đây đi không sao đâu - anh ta cười an ủi
_cảm ơn anh - nó mừng vì đã gặp được người tốt
_thôi anh ra ngoài đây
_vâng, chúc anh ngủ ngon
_em cũng vậy
Joséph ra ngoài, còn nó thì lại nhìn về khoàng không một cách vô thức, nước mắt lại lăn tròn trên má, nó lấy tay quệt những giọt nước mắt và không muốn nghĩ ngợi tiếp nữa.
Còn về phần Vương, hắn đã tìm nó suốt buổi tối, từng con đường từng khu phố ngay cả ngôi nhà của gia đình nó nhưng chẳng thấy nó đâu, bất mản, hắn quay về nhà, một cách mệt mỏi và hối hận, hắn đã yêu nó, nhất định là thế
"em đang ở đâu? tại sao em chỉ nghĩ đó là trò đùa chứ?" - Vương đau khổ oán trách bản thân.
Ở ngôi nhà sang trọng mà cô gái đang nằm tại căn phòng rộng khác, có một chàng trai đang gọi điện, đứng hướng ra phía cửa sổ
"cộc cộc"
_vào đi - chàng trai ra lệnh
_là tôi, Sophie - một cô gái rất đẹp bước vào
_hãy điều tra về cô gái ban nãy cho tôi - anh chàng ra lệnh
_tôi biết rồi, cậu cũng phải ngủ sớm nữa, mai GĐ của Roguine có buổi phỏng vần đấy - cô gái nhắc
_tôi biết rồi, cô mau đi đi - anh ta nói lạnh lùng, làm cô gái lòng nhói đau
---------------------------------------------------------
Phù.... hết gòi, hè hè, ẹnoy chap này nha, kiệu nhân vật mới có phải thật sự là người tốt?
đón xem phần sau nhé Thanks
Sẵn đây, t/g bật mío đôi chút tài năng thật của nó nhé : nó giỏi ngoại ngữ, nó biết đàn, biết hát, nó phải học cả lớp kĩ năng sống, nó vẽ rất đẹp, còn cao thủ Karatedo và Aikido nữa kì (nhưng còn tiền đâu mà nó học dữ dằn như vậy thì lúc khác sẽ bật mí)
Vẫn thế nó vẫn còn rất giận Vương,sáng hôm sau nó chào tạm biệt Joséph và đi về, anh chàng mà nó nghĩ là người tốt đã cho nó số ĐT.
NÓ rảo bước xung quanh, mà bụng đói meo, bắt chiếc taxi nó về nhà. Vì chỉ mới có 7h sáng nên ngôi nhà vẫn đang chìm vào giấc ngủ, không gian vẫn còn rất im ắng, đôi lúc có vài tiếc lạch cạch của mấy chị người làm dưới bếp đang chuẩn bị đồ ăn sáng, nó không muốn phải chạm mặt Vương, nó bước từng bước khẽ đến cửa phòng, vì phòng nó và phòng hắn kế bên nhau đã thế phòng hắn lại nằm ngoải vì vậy muốn đi qua cửa nó phải thật khẽ. Đang đi những bước thật khẽ
"phù, cuối cùng cũng qua" nó mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng
_cô đi đâu suốt từ hôm qua đến giờ? - tiếng Vương
_sao....sao anh lại vô phòng tôi? - nó giật mình quay lại VƯơng đang ngồi trên giường của nó
_tôi hỏi hôm qua cô đã đi đâu? - đôi mắt hắn tối sầm lại
_tôi...tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh, anh mau ra ngoài đi - nó cũng xem như không có gì xảy ra
_nhưng tôi là chủ của cô, tôi phải biết cô đi đâu chứ? - VƯơng tức mình quát
_tôi về nhà - nó nói nhanh
_cô nói dối, tôi về nhà cô nhưng cô không ở đó? - VƯơng đã điên thật sự
_tôi chỉ là đầy tớ thôi mà, anh đâu cần phải bận tâm đến - nó nói mỉa nhưng trong lòng tức tối
_cô..... hừm, từ nay cô không được phép ra khỏi nhà khi chưa có sự đồng ý của tôi rõ chưa? - Vương nói như ra lệnh
_anh có quyền gì chứ...? - nó la lối
_tôi là chủ - Vương chắc nịch
_anh..... - nó tức muốn sôi máu nhưng cũng chẳng làm gì được ai bảo anh ta là chủ còn nó là tớ làm gì.
nó không thèm xuống ăn sáng, nó đem theo chút tiền rồi bắt đầu đi học, thứ 2 mà
Nó chỉ chào có mấy dì và mấy chị người làm, làm ngơ Vương, hắn cũng chỉ ngồi đó ăn không vô nuốt không trôi chứ có làm gì được với tính cứng đầu của nó
Nó móc điện thoại
_alô, Hoàng huh? tui nè đến đón tui đi học nha ở đường ....xyz..... - nó ra đến đầu đường thì gọi cho Hoàng
Chừng 10' sau, Hoàng đã có mặt và chở nó đi, vừa lúc đó Vương bước ra khỏi nhà và nhìn thấy, máu hắn như sôi đến 100 ºC
Đến trường nó vs Hoàng "tung tăng" cón hắn thì mới dô trường mà trên đầu mây đen mù mịt
_cô, giờ ra chơi, tại sân sau, gặp tôi - Vương nói như ra lệnh
_tại sao tui phải gặp anh ? - nó bướng
_cô muốn tôi đuổi việc cô àh? lúc ấy gia đình cô cứ việc ra đường mà ở nhá - Vương dọa nó rồi bỏ đi
_hừ, cái đồ công tử bột đê tiện, độc ác mất nhân tính......bla bla..... - nó nguyền rủa Vương không ngớt
Các tiết học trôi qua thật nặng nề, nhưng rồi cũng đến giờ ra chơi
_anh có chuyện gì? - nó ra vẻ khó chịu
_cô ăn nói với chủ kiểu ấy hả? - Vương trợn mắt
_oh xin lỗi, vậy cậu chủ gặp tôi có chuyện gì vậy? - nó dẻo mồm, ắt chớp chớp
_tôi muốn cô chấm dứt quan hệ với tên kia.
_anh nói cái gì? chấm dứt vs Hoàng ấy hả? không đời nào - nó dứt khoát - về việc này anh chẳng có quyền gì cả, Hoàng là bạn tôi, anh đừng có mà xía vô
_cô....... - VƯơng câm mỏ luôn, chả lẽ giờ anh bảo thích nó, không hợp chút nào
_thôi tôi đi đây - nó toang bước đi
"một ngày nào đó, em phải là của tôi" - máu độc chiếm lại nổi lên trong con người Vương
GIờ ra về, nó không về nhà mà sang bệnh viện thăm mẹ Hoàng, tuần nào cũng vậy nó thăm ít nhất phải 3 lần 1 tuần
Mẹ Hoàng rất quý nó, còn mẹ hắn cho dù giàu có nhưng lại có thái độ xem thường.
_chàu chào bác - nó cầm một bọc trái cây
_cháu lại đây - bà niềm nỡ chào nó như con gái
_bà đến rồi à? - Hoàng cũng đang ngồi trò chuyện với mẹ
_ùhm, hehe tui mang đồ ăn tới òy nèh -nó vô tư lự
_trời lại mang nữa sao? tiền đâu mà con mua hoài vậy, lần nào tới con cũng mua - bà Ngọc hết hồn
_con cũng chả biết nữa, mở bóp ra thì tiền nó cứ như cũ - nó cũng pó tay hok biết vì sao
_thôi con ngồi đi - bà Ngọc niềm nở
_dạ, thôi để con rửa trái cây rồi gọt cho bác - nó khệ nệ bưng rổ trái cây vô rửa
_bà rửa xong ra tui gọt cho - Hoàng nói với
Nó bưng rổ trái cây ra mặt nghi ngờ
_biết gọt không đấy?
_biết mà - Hoàng chắc nịch
_đây này, thử 1 trái xem, tui có bao giờ thấy ông gọt đâu - nó nghi ngờ
Hoàng cầm trái táo lên và bắt đầu "gọt", nói đúng hơn thì là đâm xỉa
_này này này, ngừng, tôi nói ngưng - nó chặn tay Hoàng
_gì vậy? đang gọt ngon lành mà
_ngon cái mặt ông ý, nhìn này, nó nát bấy hết rồi kia kìa, thế này thì ai ăn ai ở hả? - nó chỉ vô quả táo trách móc - thế mà bảo biết gọt, đưa đây
Nó giật con dao trên tay Hoàng 0
_nhìn mà học hỏi này - nó bắt đầu gọt một cách điệu nghệ chỉ 2-3 vòng là trái táo sạch sẽ.
BÀ Ngọc nãy giờ nhìn hai đứa, cứ cãi nhau như hai vợ chồng son, bà thầm mỉm cười và ao ước có một đứa con gái có thể xử lí được thằng con trai bất trị này của bà.
Nó chào tạm biệt bà Ngọc và Hoàng, bắt đầu "lết" về nhà, nhưng đi được nữa đường trời mây giông, sấm chớp gió thổi ầm ầm, mưa xuống.
Tầm 6h chiều, nó về nhà mới một cách mệt mỏi, ướt nhẽm. Những bước chân của nó bước lên từng bậc thang sao mà nặng nề
_này, từ chiều tới giờ cô đi đâu hả? - chưa kịp bước lên bậc thứ 5 thì Vương chặn đường, tra hỏi
_tôi đi đâu mặc xác tôi... anh mau tránh ra đi - nó mệt mỏi
_cô đi đâu mà người ướt nhem vậy? - Vương lo lắng siết chặt vai nó
_tôi đã bảo là anh đừng quan tâm mà - nó gạt tay hắn
Bất ngờ đầu óc nó quay cuồng, mọi thứ trước mắt như mờ dần
_huh? anh có anh em sinh đôi hồi nào vậy? - nó quay mòng mòng rồi ngã vào lòng Vương bất tĩnh
_này, này, cô làm sao thế? - Vương hoảng
_sao đầu cô nóng quá vậy, sốt rồi - hắn bế nó lên lầu
_dì Tư, chị Ngọc mau mang nước ấm và thuốc hạ sốt lên đây - Vương gọi lớn
2 người chưa biết chuyện gì nhưng cũng làm theo Vương nhanh chóng đưa những gì hắn cần
_dì Tư, chị Ngọc mau thay áo cho cô ta đi lát nữa tôi sẽ vào sau - nói rồi Vương bỏ ra ngoài
_dì Tư, con chưa bao giờ thấy cậu chủ sốt sắn đến vậy lại còn lo lắng nữa chứ - chị Ngọc nói nhỏ với dì Tư
_ừhm, dì cũng vậy, từ lúc cô bé này đến cậu ta có vẻ vui hơn và biết quan tâm tới người khác nữa chứ
10' sau hắn trở vào mọi chuyện đã ổn, Vương tự tay vắt khăn áp lên trán nó, nó đã hạ sốt nhưng vẫn còn mê mang
"sao em lại ngốc quá vậy? Tôi quan tâm em mà sao em lại phải lờ đi như vậy?" VƯơng nhăn mặt, anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi nó thật dịu dàng, ấm áp
Một giấc mơ lạ lùng đến với nó, trong mơ nó đứng ở một góc của khu vườn rất đẹp, khu vườn đang đơm qua kết trái, hoa đủ màu sắc như đang mùa nở rộ, xa xa, dưới ánh ban mai trong lành tại một chiếc xích đu có một chàng trai đang ngồi đó, nó tò mò nên bước lại, anh ta nở một nụ cười rất tươi tỏa sáng như ánh mặt trời nhưng nó không thể thấy rõ mặt người ấy, anh ta từ từ đặt một nụ hôn lên môi nó thật nhẹ nhàng và nồng ấm, lạ ở chỗ là nó chẳng thể kháng cự nụ hôn ấy mà lại góp phần làm nụ hôn thêm nồng cháy. Nó mở mắt ra (vẫn trong mơ đấy nhá) nó thấy VƯơng.
_mau khỏe lại nhé - Vương kéo chiếc chăn đắp cho nó, hắn bước ra khỏi phòng thật khẽ
Màng đêm buông xuống, cái rét gió lạnh lại luồng qua nhưng tán lá khẽ rít lên từng cơn ......
Sáng hôm sau nó tĩnh giấc đầu nó đau ê ẩm, từng bước chân nặng nề, không vững nó chẳng biết tối qua chuyện gì đã xảy ra , nó không quan tâm miễn sao nó có thể về nhà là ổn rồi, nó lê bước mở cửa ra ngoài ban công hóng gió, trời hôm nay đẹp quá, nắng chan hòa, ấm áp lạ thường y chang câu "sau cơn mưa trời lại sáng"
Nó hít một hơi thật sau, vươn vai và mọi chuyển dường như đã khá hơn nó cảm giác thế, nó thấy mình cũng đỡ nhiều, nó quyết định..... xuống nhà.
Vương đang ăn sáng, mọi chuyện vẫn diễn ra như mọi ngày
_này cô còn sốt mà đi đâu lung tung thế hở? - Vương quát nhẹ khi vừa thấy nó lơn tơn đi xuống
_tôi đâu có ngu, tôi thấy mình khỏe hơn nên mới xuống đây chứ bộ - nó chu mỏ
_vậy cô định với bộ dạng đó mà ăn sáng luôn hay sao? - Vương nhìn nó từ trên xuống dưới mà bật cười
_sao cơ? - nó bây giờ mới nhìn lại mình, nó đang mặc bộ Pijama hình con gấu màu hồng, đã vậy còn rộng thùng thình + với đôi slipper hình gấu nốt, đầu thì bới chỏm, lại cầm theo chiếc ly uống nước to tướng màu hồng, tay duội mắt (còn bùn ngủ) trông nó buồn cười hơn bao giờ hết (như mèo ngủ ấy )
"nhỏ hôm nay nhìn cute phết" Vương mặc dù cười thế thôi anh vẫn nhìn nó chăm chú.
_này, anh cười đủ chưa vậy? - nó bực dọc hỏi
_e hèm... ku...ku....đủ rồi - Vương ngưng cười nhưng còn vài tiếng khúc khích
_hok thèm nói chuyện với anh nữa, tôi ăn trên lầu - nó quách "***" đi nhưng Vương toang chặn lại
_ấy ấy, mới nói thế mà đã dỗi
_anh thử bị nóng đầu như tôi xem , xem anh có ngồi yên nỗi không? - mới bệnh dậy gặp tên này nham nhở nó tức muốn "uýnh" cho hắn 1 cái
_thôi thôi, ngồi xuống đi, cô mà bưng lên đó chắc cả nhà phải theo cô mà dọn mảnh vụn bát đĩa (ý nói nó vụng về) - Vương châm chọc
_anh có tin là chiếc slipper "thân iu" này vô mặt anh không hả, mới sáng bực mình - nó càm ràm
_thôi nhé, trời đánh còn tránh bữa ăn cơ mà? - Vương chịu thua vì tính cố chấp của nó
Tất cà người hầu trong bếp nhìn 2 bọn nó mà cười khúc khích, thật giống hai vợ chồng mới cưới vậy (sao đi đâu ai cũng ghép chú rể cho nó hết vậy kà?)
_àh, tôi đã xin phép cho cô nghỉ học ở trường rồi đó, tui cũng vậy - Vương nói như đã tính trước
_..ế à,..ảm...ơn (thế àh, cảm ơn) - nó vừa nói vừa nhồm nhoàm như chết đói đến nơi
Vương nhìn nó như trẻ lên 5 đang "chén" mà thầm cười
_àh, lát nữa ăn xong, cô đi theo tôi đến chỗ này - Vương ra vẻ bí ẩn
_đi đâu vậy? - nó mắt tròn xoe
_nếu muốn biết thì ăn lẹ đi
_ờh ờh
Sau nó Vương gọi anh tài xế, nói nhỏ gì đó, anh ta tuân lệnh rồi đi ngay,
Nó đã ăn xong, như thói quen nó bê bát đĩa vào nhưng hắn ngăn
_cô muốn phá hết bát đĩa àh, để đấy đi, không lại đi tông vào tường bây giờ - Vương trêu
_anh đừng có mà xem thường - nó kiên quyết bê = được đống chén vô
_phù, ăn toàn - nó đặt đống chén xuóng thở phào rồi lên lầu
_này, ăn mặc cho sporty một chút đấy - Vương nói với
_biết rồi - nó phóng vèo lên lầu
Mở tủ đồ
"hừm xem nào, cái này, hay cái này" nó phân vân vì đồ sang trọng nó không có nhưng mấy bộ thể thao thì nó có đầy
Cuối cùng nó cũng lựa được một bộ ưng ý
Sau 54' 8s nó bước xuống nhà
_chúng ta đi chưa? - nó hớn hở
_cô ngủ lun trên đấy àh? - Vương cằn nhằn bỏ tờ báo xuống
Nó xuất hiện với chiếc áo thun tay dài được sắn lên tới khuỷu tay, khoác một chiếc áo tay ngắn cùng chiếc quần jean soóc, và cuối cùng là đôi giày Zooyork và cái headphone to tướng. trông nó lúc này rất Xì- tai, Vương nhìn mà không chớp mắt, Vương cũng đang mạc chiếc quân jean rách gối và chiếc áo T-shirt nhìn cũng rất bụi đặc biệt nữa là đôi Nike anh đang mang tăng độ manly
_anh có đi không? - nó hối
_ừh ừh
_này , anh tài xế đâu? chiếc xe nữa? không có lấy gì đi? - nó ngó ngang ngó dọc tìm xe
_hôm nay chúng đi xe đạp - Vương tuyên bố
_huh? - nó trợn mắt - xe đạp áh?
_thì sao có gì không? - Vương cũng ngạc nhiên nhìn thái độ của nó
_không, tôi cứ tưởng anh không biết đạp xe chứ - nó vẫn tròn xoe
_cô xem thường tôi quá đấy - Vương tức tối khi nó nói vậy
Chừng 5' sau
_thưa cậu chủ, đã có xe mời cậu ra ngoài - anh tài xế xuất hiện
_tốt lắm - Vương nói rồi kéo theo nó ra ngoài
_đây là phương tiện của chúng ta - Vương chỉ
_XE ĐẠP ĐÔI - nó ngạc nhiên hết sức
_ùh - Vương tĩnh ruồi
_nhưng sao không phải là xe đạp bình thường chứ? - nó nhăn nhó
_thôi không nhiều lời, tôi thích xe đạp đôi, cô có mau lên xe không thì bảo - Vương ra lệnh
_ờh..... - nó đành leo lên xe vậy
Đạp một hồi hắn đạp tới Siu Thị
_vô đây chi? - nó khó hiểu
_tôi cần mua vài thứ ấy mà - VƯơng gởi xe rồi dắt tay nó vào, ai ai cũng nhìn nó với hắn, rất đẹp đôi và trẻ trung
_mua gì? - nó cộc lốc
_mua những gì cần mua - Xong VƯơng kéo nó đi lòng vòng, , lấy xe chất đồ rồi bắt đầu đi mua sắm
Hắn mua cả đống, nào là mứt dâu, bánh mì nướng, một vài lon nước, và một ít đồ ăn đống hộp, ngoài ra Vương còn mua cả một cái túi và một cái bình đựng nước, mua thêm một tấm khăn trải (đoán được là đi đâu chưa? )
Xong chúng nó lại "dung dăng dung dẻ" lấy xe và tiếp tục hành trình
_bây giờ chúng ta đi đâu thế? - nó thắc mắc
_một nơi đặc biệt - Vương chỉ nói thế thôi rồi im lặng suốt, lâu lâu cười như tên điên
Cuối cùng sau 1 tiếng rưỡi đồng hồ đạp xe, bọn nó cũng tới nơi cần tới
Nơi chúng nó tới là ngoại ô thành phố, chúng nó dừng tại 1 căn biệt thự
_này, đây là đâu vệy? - nó tròn mắt
_đây là nhà khác của gia đình tui - Vương trả lời tỉnh pơ
_ờh, nhưng chúng ta tới đây là gì? - khó hỉu
_cũng không có gì quan trọng, vô đây cất xe rồi đi chỗ khác
_huh? - nó không hỉu gì cả nhưng cũng đi theo
Cất xe xong, bọn nó xách lỉnh kỉnh ba cái đồ vưa mua
_tới chưa vậy? - nó càu nhàu
_cô có phải là heo không hở? đi gì mà chậm đã vậy còn than như bọng - Vương cũng cằn nhằn
_hứ - nó liếc xéo
_tới rồi nèh - Vương và nó đi một hồi tới một ngọn đồi xanh ơi là xanh và rất mát, gần đó có một cái thác nhỏ,
Vương trải tấm chăn ra giữa chỗ có bóng cây, rồi nó cũng Vương dọn hết đồ ra
_chúng ta đi picnic àh? - nó tròn mắt
_cô nhìn mà không thấy sao còn hỏi? - Vương bùn cười hết sức
_hứ, anh không nói thì có ma mới biết anh nghĩ gì
_thôi tôi đói rồi cô mau làm đồ ăn đi - Vương nói mà nằm ngước mặt lên trời
_hứ - nói liếc xéo nhưng cũng bắt tay vô làm, nó làm bánh kẹp patê với cà ngừ và rau salad trộn
15' sau
_này, mau ngồi dậy ăn đi - nó lay Vương
_ờh ờh
_Ngon không? - nó tròn ắt đợi câu trả lời
_ùhm, cô khéo tay đấy - Vưong vẫn còn nhồm nhoàm
_anh uống gì? - nó lục lọi bao nước
_gì cũng được, coffee đi
_nèh
Sau một hồi ăn "picnic" hắn ngủ còn nó đi ra rửa mặt ở bờ suối
_wòa nước này mát ghê, ngâm chân tí - nó ngọ nguậy cái chân được 15' phút nó tấy hắn vẫn còn ngủ và cũng chẳng thấy ai xung quanh nên đánh liều....... đi tắm (từ chỗ hắn đến chỗ nó khá xa, vả lại còn có mấy mỏm đá khá to)
NÓ thích quá cứ ngâm mình mãi đến tận nửa tiếng nhưng nước chỗ nó tự dưng ấm lên rồi nóng dần nóng dần, nó thấy khói bóc lên và mắt mờ đi nó ngất tại chỗ
_hơ ơ........ - Vương thức dậy mà không thấy nó
"hửm? cô ta đi đâu thế nhỉ?" Vương sốt ruột đi tìm, hắn ta chạy ra bờ suối định rửa mặt cho tĩnh trước rồi mới đi tìm
_wòa nước sao ấm tự nhiên vậy ta? - Vương lấy tay áp nước lên mặt - àh, quen nhỉ, nước ở chỗ này là thế mà
Rửa mặt xong Vương ngước lên
_cái gì? sao quần áo của cô ta lại ở đây chứ? - hắn trố mắt vì thấy đồ nhưng không thấy người
Nhưng hắn ngó kĩ hơn thì thấy nó, n