u ngốc thế? – Thanh Nam không nhịn được phì cười – Thôi không nhắc chuyện này nữa, ngày mai tôi và Thanh Phong sẽ sang Mỹ, không biết khi nào sẽ quay về, hôm nay tôi đã nói hết những gì trong lòng tôi suy nghĩ, còn cậu, cậu nói đi, ấn tượng đầu tiên của cậu về tôi là gì?
- Cậu á! Là con người lạnh lùng ngạo mạn, bị đứt dây thần kinh cảm xúc lại tiết kiệm calo – Tôi vô tư, thành thật mà trả lời.
- Thật…vậy à? – Thanh Nam ngỡ ngàng.
- Đúng!
- Thế chả phải cậu nói rằng cậu thích tôi sao? – Thanh Nam khẽ cười.
- Ơ…ơ…có sao??
- Thế ai đã tỏ tình nhầm với Thanh Phong nhỉ? Cứ luôn miệng gọi Thanh Phong là Thanh Nam? – Thanh Nam trêu.
- Tôi…tôi…
Tôi lắp bắp không nói thành tiếng. Nói thật bây giờ tôi chỉ muốn kiếm chỗ nào đó để chui xuống thôi chứ tôi không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại và nói chuyện với Thanh Nam nữa.
- Hà Vy! Cậu còn chưa cho tôi câu trả lời đó! – Thanh Nam mỉm cười nhắc nhở tôi, sao hôm nay cậu
ấy cười nhiều quá vậy nhỉ?
- Câu trả lời gì cơ? – Tôi còn đang bị chi phối bỏi những lời nói của Thanh Nam nên nhất thời chưa phản ứng được.
- Cậu mau quên thế! Tôi hỏi… giữa tôi và Thanh Phong, cậu chọn ai?
- Còn có ý nghĩa gì khi ngày mai cả 2 người đều phải ra sân bay?
- Nếu cậu có 1 sự lựa chọn, thì người đó sẽ ở lại không đi nữa – Thanh Nam chậm rãi giải thich.
Tôi lặng người suy nghĩ. Thanh Phong, Thanh Nam… tôi biết phải làm sao đây? Hôm qua khi được Thanh Phong và Thanh Nam tỏ tình, tôi cứ ngỡ họ đang đùa giỡn với tôi. Nhưng mà… hôm nay cả hai đều rất nghiêm túc. Tôi hồi hộp không dám thở mạnh, cũng không dám nói gì, cứ im lặng trước sự chờ đợi của Thanh Nam.
Chọn ai và không chọn ai? Tôi biết phải làm sao? Đối với tôi, Thanh Nam như một vì sao sáng, một thần tượng mà tôi không thể với tới. Còn Thanh Phong là thằng bạn suốt ngày chỉ biết bắt nạt và trêu chọc tôi, nhưng lại rất nhiệt tình giúp đỡ tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn. Mà hơn nữa, họ lại là anh em sinh đôi. Tôi không biết mình giải quyết như thế nào cho phải. Bởi vì, nếu bắt buộc phải chọn một người, thì người kia nhất định sẽ đau. Tôi không hề muốn chuyện đó xảy ra một chút nào, đơn giản vì cả 2…đều rất quan trọng với tôi.
Cũng vì một lý do, tôi không muốn phá vỡ cái tương lai tốt đẹp của hai người con trai kia. Đi du học sẽ mở ra một tươi lai đầy tươi sáng. Tôi không thể, không thể vì tôi mà một người trong số họ phải bỏ lỡ cơ hội của cuộc đời mình. Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi Thanh Nam:
- Nếu tôi không chọn ai?
Thanh Nam im lặng trong vài giây, gương mặt không một chút cảm xúc, đôi môi khẽ mấp máy:
- Vậy thì…mọi chuyện sẽ không thay đổi, cả 2 sẽ cùng bay qua Mỹ!
- Khi nào ..các cậu về? – Tôi run run hỏi.
- 1 năm, 2 năm, 3 năm hoặc là sẽ không về nữa – Thanh Nam lạnh băng.
Ách! Trả lời cũng bằng thừa. trả lời như cậu ấy thì ai lại không nói được, cái tôi cần là một khoảng thời gian, một khoảng thời gian cụ thể để có thể gặp lại 2 người.
- Nó đùa với cậu thôi! – Thanh Phong từ đâu lù lù tới – Tụi này chỉ đi 2 năm, sau 2 năm sẽ quay về!
Thanh Phong đưa cho tôi một ly nước:
- Thế nào? Tụi này sẽ đi thật đấy!
Tôi im lặng, không trả lời. Vốn dĩ vì tôi không biết phải nói gì
CHAP 36
Tối hôm ấy, tôi cứ trằn trọc không ngủ được. Hễ cứ nhắm mắt là hình ảnh của Thanh Phong và Thanh Nam cứ thay phiên nhau hiện lên trong đầu tôi. Chả biết kiếp trước tôi đã làm gì đắc tội với 2 người này mà giờ đây tôi bị ám ảnh đến như thế. Tôi cố nhắm nghiền mắt chỉ để mong mình được vào giấc ngủ nhanh hơn, nhưng cuộc đời trớ trêu thay khi hình ảnh Thanh Phong và Thanh Nam xách hành lý lên máy bay cứ ám ảnh trong tôi. Ngày mai họ đi rồi, thế là hết, hết những tháng ngày mơ mộng đã qua, hết những giấc mơ, những cảm xúc và cả những lần rung động đầu đời của tôi. Khẽ đưa ngón tay lên môi mình, tim tôi chợt đập nhanh hơn, hình ảnh môi Thanh Phong từ từ chạm dần vào đôi môi tôi, cảm giác môi chạm môi, cảm giác của một vòng tay ấm áp. Tôi khẽ mỉm cười, tạm biệt Thanh Nam, tạm biệt Thanh Phong, ngày mai tôi sẽ không tiễn họ, tôi không muốn mình lại mềm lòng mà không cho họ đi, tôi không muốn họ thấy một vịt con xấu xí như tôi lại bật khóc giữa chốn đông người như vậy. Hạnh phúc, tình yêu với tôi sao mong manh quá, dù tôi có muốn níu giữ nó ở lạ bên mình, nhưng cuộc sống không cho phép. Thực tế không hề có một tình yêu thật sự và hạnh phúc giữa Hoàng tử và Công chúa lọ lem, thực tế là như thế. Tôi mỉm cười nhẹ, đêm nay là đêm cuối, đêm cuối cùng tôi nghĩ về 2 người họ, là đêm cuối để tôi đem hết thời gian và tâm trí để lo lắng cho 2 người họ.
Reng…reng..reng…
Khi vừa chợp mắt tôi bỗng giật mình tỉnh giấc vì chuông điện thoại bất chợt reo. Tôi sợ hãi nhìn đồng hồ rồi co ro vào một góc, không dám nghe máy. Bây giờ đã là 2 giờ sáng, chỉ có…ma mới điện giờ này. Mẹ tôi đi thăm ngoại sáng giờ nên chỉ còn một mình tôi ở nhà. Tôi nín thở chờ cho đến khi chuông điện thoại không reo nữa. Chưa kịp hoàn hồn thì chuông điện thoại lại được dịp sử dụng hết volume của mình để tiếp tục reo, tôi quấn mền kín mít, sợ hãi và chậm rãi bước xuống.
Tay run run nghe máy, tôi sợ đến mức muốn quăng tai nghe sang một bên. Đầu dây bên kia tôi chỉ nghe tiếng gió thổi vì vù, tiếng ma kêu rùng rợn. Không cần suy nghĩ gì nữa, tôi la toáng lên:
- M…..A….A……..A…!!!!!!!!!!!!!
- Ma cái đầu cậu! – Giọng nói trong kia vang lên – Cái tật sợ ma đến giờ vẫn chưa bỏ được à?
- A….a…ai…v…v…â..ậy….
Tôi sợ hãi lắp bắp.
- Thanh Phong – Đầu dây bên kia nói gọn lỏn.
- À… là cậu à – Sau khi lấy lại được bình tĩnh, tôi thở phào nhẹ nhõm – Có gì không?
- À..không, cậu ngủ chưa?
Hắc hắc, bây giờ đã là 2 giờ sáng, không lẽ Thanh Phong chỉ hỏi câu ngớ ngẩn như thế?
- Có thấy nghe máy không mà còn hỏi? – Tôi lười biếng trả lời.
- Vậy à… vậy… ngủ ngon nhé!
- OH MY GOD!!! Đầu heo Thanh Phong kia, nửa đêm nửa hôm điện cho tôi chỉ nói bây nhiêu đó thôi hả? – Tôi nổi khùng.
- Dám nói tôi đầu heo à? – Thanh Phong giận dữ – Cậu mới là đầu heo đấy Vịt Con Xấu Xí!
- Cậu…..
Tôi tức đến nỗi không nói được gì.
- Mà thôi, cậu ngủ đi, sáng mai nhớ tiễn tôi đấy!
- Không! – Tôi giận dữ trả lời.
- Sao vậy?
- Tại không thích!
- Sao không thích?
- Tại không thích thì không thích!
- Cậu ngộ thật đây Hà Vy à! Chuyện gì cũng làm khác người!
- Kệ tôi!
- Có biết bao cô muốn tiễn tụi này mà không được, cậu được bổn thiếu gia mời nhiệt tình đến như vậy mà không đi! Đồ Vịt con không biết suy nghĩ!
- Kệ tía tôi! – Tôi thực sự nổi khùng.
- Ha ha ha ha – Thanh Phong cười ha hả trong điện thoại.
- Cười cái gì mà cười?
- Kê tôi!
- ………
- ………..
- ……..
Và thế, cuộc đấu võ mồm qua điện thoại đên 4h sáng vẫn chưa có điểm dừng. Tôi vẫn cố gắn bảo vệ quan điểm của mình rằng ngày mai sẽ không tiễn họ, nhưng Thanh Phong nào có để yên cho tôi, cậu ấy cứ nài nỉ bắt tôi phải đi. Và cũng chính vì sự bướng bỉnh của tôi cộng với sự cứng đầu của Thanh Phong thiếu gia dẫn đến hậu quả là suốt cả đêm tôi không nhắm mắt được.
- Thôi, cũng gần 5 giờ rồi, chuẩn bị đí, lát nữa nhớ ra sân bay tiễn tụi này nhá!
- Không! – Tôi vẫn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình.
- Cậu mà không đi là chết với tôi!
- Kê cậu chứ? Tôi đi ngủ đây. Mệt! – Tôi cúp máy cái rụp.
Lê lết mãi cũng lên đến giường. Tôi cứ ngồi đấy mà suy nghĩ. Nói thật tôi cảm thấy vui lắm, đến đêm cưới cùng Thanh Phong vẫn còn nhớ đến tôi. Nhưng.. tại sao cậu ấy lại điện ngay giờ đó? Hay là… cậu ấy cũng không ngủ được?
Tôi cố vắt hết chất xám còn sót lại của mình để suy nghĩ nhưng không tìm ra kết quả. Và thế là dòng suy nghĩ loanh quanh đã đưa tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay
CHAP 37: NGOẠI TRUYỆN1: THANH PHONG
Chiếc xe buýt dừng lại đột ngột, bác tài trên xe thì không bao giờ ngừng nghỉ cái miệng mỗi khi đến một trạm dừng nào đó, và trong trường hợp này, bác tài cũng dùng hết công suất của mình để lớn tiếng nói:
- Quận 1, ai về quận 1 thì xuống xe!
Một vài người xách vội hành lý rồi bước xuống, tiếng thì thầm bàn tán xôn xao, tiếng nói vội của những người chợ búa và nhiều nhiều nữa những âm thanh ồn ào tấp nập. Một chàng trai vẫn ung dung ngồi đó, đang mải mê theo điệu nhạc của chiếc headphone nên không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh, và cậu cũng không hề biết rằng trạm dừng mà cậu định xuống đã bị cậu bỏ lỡ.
Vô tình cậu ngẩng mặt lên và bắt gặp một cô bé gương mặt bầu bỉnh xinh xắn, ánh mắt đen láy, trong veo như ánh nắng ban mai, mái tóc buông xõa dài khiến ánh mắt cậu cứ muốn nhìn mãi không thôi. Cô bé đến trước mặt cậu, vui vẻ hỏi:
- Cậu là Thanh Phong?
Chàng trai ngước lên nhìn, vẻ mặt khó hiểu.
- Cậu có phải là Thanh Phong? – Cô gái kiên nhẫn lặp lại câu nói ban nãy.
- Hả?
- Tôi hỏi – Vừa nói cô gái vừa gỡ tai nghe trên tai cậu – Cậu có phải là Thanh Phong?
Cậu hơi bất ngờ trước hành động quá ư bạo gan của cô gái ấy, khẽ mỉm cười, cậu gật gật.
- Đúng, nhưng sau này đừng bạo như vậy nhé! Không có người con gái nào lại gờ tai nghe cho một người con trai chưa từng quen biết đâu.
- Nếu tôi không làm vậy – Cô gái mỉm cười, nụ cười đẹp như ánh ban mai – Cậu.. có bỏ ánh mắt của cậu nhìn tôi không?
Thanh Phong chợt đỏ mặt. Thì ra cô gái ấy tinh ý đến nỗi nhận ra ánh mắt vô duyên của cậu. Cậu không ngờ lại có một cô gái bạo gan và thông minh đến như thế. Cậu cứ muốn nhìn mãi gương mặt đó, nụ cười đó, ánh mắt đó, và cả giọng nói trong veo đó nữa. Cậu khẽ cười, nụ cười thật đẹp trên gương mặt đẹp như thiên sứ, mái tóc đen bóng che khuất đi một phần khuôn mặt:
- Sao cậu lại biết tôi?
- Con trai của tồng giám đốc tập đoàn Minh Phụng, tôi nói đúng chứ? – Cô gái cười đầy tự tin.
- Đúng, cậu là ai? Sao lại biết tôi nhỉ? – Thanh Phong không giấu được sự ngạc nhiên của minh.
- Con gái độc nhất của tập đoàn Nhật Long.
- Tập đoàn Nhật Long…tập đoàn Nhật Long… -
Thanh Phong liên tục nhắc đi nhắc lại cái tên ấy, vì cậu thấy nó…quen quen…
- À! Tôi nhớ rồi, có phải cậu là… Giang Hạnh Như?
Cô gái mỉm cười, khẽ gật đầu.
Thanh Phong cũng cười nhẹ, định hỏi thăm nhiều nhiều nữa nhưng chiếc xe buýt đã dừng lại, trạm dừng tiếp theo đã đến, bác tài liên tục thông báo rằng đã đến nơi cần đến. Cô gái mỉm cười với Thanh Phong:
- Tôi học trường Tân Lợi, nếu có duyên sẽ gặp lại!
Nhìn bóng dang mảnh mai dịu dang bước xuống xe. Thanh Phong chợt mỉm cười, Giang Hạnh Như, một cô gái rất đặc biệt.
Thanh Phong lấy trong cặp ra 1 chiếc điện thoại rồi bấm bấm nút:
- Mẹ ơi, con muốn chuyển trường!
Có phải định mệnh bắt đầu từ đây?
**
Ngày đầu bước vào trường mới, Thanh Phong cùng người em trai sinh đôi của cậu – Thanh Nam đã khiến không biết bao nhiêu nữ sinh phải…té ghế. Cả 2 người đều mang một nét đẹp như thiên sứ, dáng người cao như siêu mẫu. Trong khi Thanh Phong muốn mỏi cả miệng thì Thanh Nam cứ lầm lì không nói gì. Nhưng dù có thế nào đi nữa, hai người cũng đã nhanh chóng trở thành hotboy của trường và thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt si tình của các em nữ sinh mơ mộng.
Sau một thời gian làm quen và cưa cẩm, cuối cùng Thanh Phong và Hạnh Như đã nhanh chóng trở thành
1 hot couple trong trường. Tuy rằng đa số nữ sinh trong trường đa phần không ai thích cặp đôi này, nhưng mọi người cũng phải công nhận, hai người ấy rất đẹp đôi.
Mọi chuyện tưởng chừng như tốt đẹp, tưởng chừng như hai người ấy sẽ hạnh phcus bên nhau mãi mãi, nhưng mọi chuyện bỗng dưng thay đổi 180 độ khi…
Một buổi dạ hội lớn diễn ra cho tất cả những nhà doanh nhân thành đạt. Buổi dạ hội mang quy mô tầm cỡ bởi vì khách mời toàn là những tai to mặt lớn trên thương trường. Đây là cơ hội và cũng là dịp để các thương nhân cùng nhau bàn bạc và trao đổi kinh nghiệm cũng như tạo cho nhau một mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài. Tất nhiên sẽ có sự góp mặt của Dương Mỹ Lệ – Một nữ doanh nhân thành đạt nhất với vai trò là CEO (tổng giám đốc) của tập đoàn Minh Phụng và cũng không thể không kể đến ông Quốc Nam, chủ tịch tập đoàn Nhật Long, cũng là bên đối tác sắp hợp tác làm ăn lâu dài vơi Minh Phụng.
Quốc Nam và Mỹ Lệ đã từng là bạn rất rất thân của nhau khi còn là sinh viên Đại Học. cho đến khi vợ Quốc Nam mang bầu cũng là thời gian Mỹ Lệ cũng mang giọt máu của Phan gia, 2 người phụ nữ và hai bên gia đình đã quyết định làm xui gia với nhau. Trớ trêu thay, vợ Quốc Nam sinh con gái nhưng Mỹ Lệ lại sinh đôi, thế là cả hai bên gia đình quyết định sẽ chọn đứa đầu tiên của cặp sinh đôi – Phan Thanh Phong.
Câu chuyện ấy kéo dài cho đến tận ngày nay, Thanh Phong đã từng nghe mẹ mình nhắc đến cái tên tập đoàn Nhật Long và tiểu thư nhà họ Giang Hạnh Như nhưng cậu chưa từng gặp mặt, cho đến khi cậu tình cờ gặp được cô gái ấy, cậu đã biết mình đã tìm được hanh phúc cho bản thân, cho tương lai của mình.
Buổi dạ hội diễn ra long trọng. Thanh Phong và Thanh Nam lịch sự và phong độ tỏng bộ vest màu đen, còn Hạnh Như thì xinh đẹp và dịu dàng trong bộ váy màu hồng. Cả ba đều người nhìn lên khán đài, nơi mà mẹ cậu đang phát biếu, chia sẻ những kinh nghiệm vốn có trên thương trường. Rất có thể buổi dạ hội sẽ kết thúc tốt đẹp, rất có thể cả 3 người ở dưới này sẽ không xảy ra chuyện gì nếu như Mỹ Lệ không phát biểu một câu rằng, nếu có thể, sau này cô sẽ giao toàn quyền quản lý tập đoàn cho con trai thứ 2 của mình – Phan Thnah Nam.
Tuổi nhỏ non nớt chưa hiểu chuyện, cả cậu và em trai Thanh Nam của mình không lấy gì gọi là ngạc nhiên cho lắm, vẫn thản nhiên theo dõi mà không chú ý đến gương mặt Hnahj Như đang dần dần biến sắc. Không ai biết Hạnh Như đang suy nghĩ gì, và cung xkhoong ai nhận ra trong lòng cô gái xinh đẹp này suy nghĩ gì. Người ta chỉ biết rằng, ngay trong buổi tối ngày hôm đó, Hạnh Như đòi chia tay.
Định mệnh có lẽ đã kết thúc….
Nhưng, có thật sự kết thúc không khi sau ngày hôm đó, cô gái tên Hạnh Như lại chuyển sự quan tâm lo lắng cho em trai sinh đôi của cậu – Thanh Nam.
Ngay từ giờ phút đó… Thanh Phong đã khóc,…cậu đã khóc vì người con gái mà cậu đã dành hết yêu thương và lo lắng….
Cậu đã hiểu rằng, trên đời này sẽ không bao giờ có một tình yêu thật sự… không bao giờ…
Cậu đã hiểu rằng, cậu sẽ không thể nào tìm được một người yêu cậu hơn cả bản thân người đó… cũng không thể nào tìm được một người mà cậu yêu hơn cả bản thân mình…..
Điều đó… chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích….
**
Thanh Phong giờ đây xuất hiện trong mắt mọi người là một Thanh Phong ngang tàng, hống hách, là một Thanh Phong sát gái không ai bằng. Cậu có thể cưa cẩm bất kỳ một cô gái xinh đẹp giỏi giang nào rồi cũng có thể không thương tình mà đá thẳng tay. Cậu là thê, cậu nổi tiếng toàn trường cũng là vì thế. Bởi vì tình yêu chân thật với cậu, vốn dĩ là một cái gì đó rất rất xa vời..
Cho đến một ngày khi cậu và em trai mình nhận được thông báo chuyển lớp, tức là chuyển sang lớp 10A2 bên cạnh. Cậu không hề hà mà phóng đi ngay. Và cậu đã nhận ra, toàn thể nữ sinh trong lớp này cũng không khác gì trong lớp trước kia của cậu là mấy. đã phần đều té xỉu, một vài người suýt xoa khen ngợi, còn lại thì chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cậu ngán ngẩm lắm với những đứa con gái nhà giàu xí xọn, cậu đã ngán ngẩm lắm với những tiếng thó thé đến nỗi muốn nổi hết cả da gà của họ. Thế nhưng cậu vẫn thích chơi, vẫn thích đùa với con gái, vì chỉ có như vậy, cậu mới không còn thời gian và tâm trạng để suy nghĩ về cái quá khứ của mình.
Sang lớp mới, cậu suýt té xỉu khi nhận ra đứa con gái mà cậu nhắm tiếp theo lại là thần dân trong lớp này. Ban đầu cậu chỉ nghe tụi con trai bàn tán và ý định cưa cẩm, cậu cũng tham gia cho vui, nghe nói đâu tên Anh Thư gì đó, có biết mặt mũi ra sao đâu, nhưng khi tụi con trai giói thiệu, cậu cũng có chút hứng thú, thế là cậu tiếp tục tiến hành công cuộc sát gái của mình.
Và cậu cũng bát ngờ khi lớp trưởng của lớp 10A2 này là con nhỏ xấu xí đen nhẻm mà mới ngày hôm trước cậu găp bán hàng ngoài đường. Nói đúng ra cậu cảm thấy khinh tởm khi nhìn thấy Hà Vy, con gái con đứa gì đâu mà xấu kinh khủng, xấu đến ma chê quỷ hờn, xấu đến nỗi khi nhìn thấy, cậu chỉ muốn ngất xỉu, đã thế người lại ốm nhom cứ như một bộ xương di động. Vì thế khi lần thấy nhỏ đó tự nhiên yên vị trong ngôi nhà thân yêu của mình, cậu đã dùng những lời lẽ hết sức thô bỉ chỉ để cho nhỏ có thể tự ái mà rời khỏi nơi đây. Cậu không ngờ rằng Hà Vy có thể ngồi khóc ngon lành trong nhà cậu như thế, bực mình quá, cậu cứ quay ngoắt lên lầu, vì cậu nghĩ rằng, khi nào khóc mệt,. nhỏ sẽ tự động đi. Trên lầu, cậu loáng thoáng nghe gì đó, hình như là Hà Vy hiến máu cứu người rồi được thằng Nam đưa về bổi bổ. Cậu khẽ nhếch môi “Đồ rãnh rỗi”
Những ngày đầu khi đặt chân vào lớp này, cậu đã nhận ra một điều rằng, đa phần con gái trong lớp không thân thiện gì với Hà Vy là mấy, nhưng cậu không quan tâm, ai kêu xấu quá làm gì @_@
Một ngày nọ, cậu đang vắt vẻo trân chiếc SH mới cóng cùng với cô bạn xinh đẹp mới cưa được với vận tốc 60km/h thì phát hiện thấy Hà Vy đang lụi cụi đạp xe về. Cậu không quan tâm gì mấy nên cứ vô tình và chạy lướt qua với tốc độ xé gió. Cho đến khi cô nàng ngồi sau nói rằng có quen biết với Hà Vy, muốn nói chuyện với Hà Vy thì cậu mới quay đầu xe lại, khi gặp được Hà Vy, cậu chỉ buông miệng nói vài câu thì không ngờ cô nàng ngồi sau lại cho Hà Vy ăn một cái tát không thương tiếc. Lúc ấy cậu không biết phải làm gì, vội quay xe đi để không phải đối diện với những giọt nước mắt sắp chảy ra của Hà Vy. Một cảm giác gì đó hiện hữu trong lòng cậu, cậu cảm thấy mình có lỗi với Hà Vy. Và cũng trong ngày hôm đó, cậu đã đá cô nàng kia không thương tiếc. Lúc ấy, cậu nghĩ rằng làm như vậy có thể khiến mình cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Ngày thứ 2 đầu tuần, khi mọi người ra ra sân chuẩn bị chào cờ, cậu mới phát hiện ra mình để quên điện thoại trong lớp. Cậu quay về lấy và bỗng nghe… CẠCH…tiếng chốt cửa khóa lại. Cậu vội vã chạy ra yêu cầu mở cửa. Thế nhưng cậu bỗng giật mình khi thấy Hà Vy đã “giang hồ” ngồi đấy. Con gái con đứa gì mà xăn tay áo rồi cột cả áo dài lên chỉ để… khóa cửa. Cậu khẽ nhếch môi lắc lắc đầu rồi lên tiếng đòi mở cửa. Lúc ấy trông Hà Vy thật ngố khi cứ liên tục la oai oái rồi bảo cậu là …MA. Cho đến khi cậu ra ngoài được thì Hà Vy lại …la to hơn và đòi cậu…hôn mình! Lúc ấy cậu chỉ muốn phá lên cười nhưng cuối cùng cậu kiềm chế lại được. Cậu cố giữ nét mặt kênh kiệu và ngang tàng hống hách của mình để rời khỏi nơi đó, cho đến khi ra khỏi, cậu chợt lầm bầm “Có con ma nào đẹp như mình sao?”
Cho đến ngày 20-11, mọi chuyện diễn ra bình thường, đội múa đã sẵn sàng biểu diễn thì đùng 1 cái, Huyền Trân bị trượt chân và té ngã. Mọi người xong xáo tìm người thay thế nhưng mãi không có. Cho đến khi Anh Thư chỉ ngay Hà Vy thì cậu hốt hoảng thật sự, cái gì đây? Bảo cậu múa chung với một vịt con xấu xí như vậy à? Vậy thì bắt cậu chết còn sướng hơn. Nghĩ là làm, cậu dùng hết sức phản đối nhưng cuối cùng vô hiệu. Cậu đành cắn răn chịu đựng m